Gã đàn ông thấp lùn vạm vỡ bị Trần Ngôn đạp một cước kia vốn đang hầm hầm tức giận, nhưng sau khi lùi lại vài bước, nhận ra mình không hề hấn gì, đồng thời thấy Trần Ngôn cuống cuồng chạy trốn vào hẻm, trên mặt gã lại lộ ra vẻ đắc ý.
Gã vừa vẫy tay, hai ba kẻ trong đám đông cùng mụ đàn bà bám đuôi lúc trước lập tức hùa theo gã, lao thẳng vào con hẻm truy đuổi.
Chạy vào hẻm được một đoạn, Trần Ngôn rẽ ngoặt sang hướng khác. Nghe tiếng bước chân truy đuổi phía sau, hắn cố tình đi chậm lại. Vừa rẽ qua góc khuất, hắn nhìn lướt con hẻm chật hẹp trước mặt, vậy mà lại chẳng có lấy một bóng người.
Trần Ngôn dừng bước, đứng yên tại chỗ chờ đợi.

