Không giết sạch đám cặn bã này, chẳng qua là vì trong lòng hắn đang có chút toan tính riêng mà thôi.Thứ nhất, mệnh số của những kẻ này không mang huyết sát, trên tay chưa dính mạng người, tội không đáng chết.
Thứ hai, với loại cặn bã này, để bọn chúng tàn phế suốt đời, sống kiếp phế nhân, chịu khổ sở dằn vặt mấy chục năm trời chẳng phải là cách trừng phạt tốt hơn sao. Làm xong những việc này, Trần Ngôn phủi tay, thong thả bước ra từ đầu hẻm bên kia.
Một lát sau, Trần Ngôn đi tới một con phố khác, bóng dáng rất nhanh chìm vào dòng người qua lại trên đường. Hắn đi bộ thẳng về hướng bắc, khi trời sập tối thì về đến khách sạn ở Bắc khu.

