Logo
Chương 49: Toàn gia bị ám sát, Tạ Hằng (Vân Tranh) tỉnh lại! (2)

Bầu không khí lập tức rơi vào thế giằng co, căng thẳng tột độ.

Những nữ quyến khác, bao gồm cả cô cô, đều vây thành vòng tròn bảo vệ chặt chẽ bên ngoài xe ngựa.

Khu rừng rậm phút chốc tĩnh lặng như tờ, dường như ngay cả tiếng một chiếc lá rụng xuống cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.

Nhưng sau đó lại chẳng còn bất kỳ động tĩnh nào nữa, tựa như đám truy binh kia chưa từng xuất hiện.

Ngay khi mọi người còn đang nghi hoặc, tiếng vó ngựa dồn dập bỗng từ xa truyền tới, tựa như có một toán người đông đảo đang truy đuổi.

Đến khi nhóm người tiểu thúc thúc nhìn rõ kẻ đến, cõi lòng lập tức lạnh đi một nửa.

Kẻ đuổi tới từ phía trước vậy mà lại là một toán sơn phỉ! Trên mặt tên nào tên nấy đều lộ rõ vẻ hưng phấn, ánh mắt lom lom như hổ rình mồi. Bọn chúng muốn chờ đôi bên đánh nhau đến lưỡng bại câu thương rồi mới ra tay, tọa sơn quan hổ đấu, đắc lợi ngư ông.Phía sau xe ngựa là đám truy binh vô cùng nguy hiểm đang ẩn nấp trong bóng tối.

Lúc này mới thực sự là trước có sói sau có hổ, với người Hầu phủ mà nói, quả đúng là họa vô đơn chí.

Đám sơn phỉ kia vì tai ương lần này mà đã nhịn đói suốt một thời gian dài.

Tay chúng lăm lăm trường kiếm và đại đao, chỉ chờ đôi bên đánh đến lưỡng bại câu thương để cướp đoạt vật tư. Nếu không có vật tư, chúng đành phải ăn thịt người lót dạ.

Trong lúc cạn kiệt lương thực, chỉ cần có thể sống sót, chúng chẳng hề bận tâm phải ăn thứ gì, cho dù đó là đồng loại.

Ẩn mình trong bóng tối, Mặc Trần nhìn thấy vũ khí trong tay đám người Hầu phủ, giữa hàng mày hiện lên vẻ khó hiểu.

“Đám quan binh áp giải người Hầu phủ không những biến mất, mà trong tay bọn chúng còn đột nhiên xuất hiện nhiều binh khí đến thế, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Ngươi nghĩ xem, lúc bị tịch thu gia sản, những thứ này vốn không thể mang theo, chẳng lẽ lúc ra khỏi cổng thành không một ai phát hiện ra sao?”

Vốn dĩ bọn hắn còn tưởng người Hầu phủ lúc này chắc chắn đang suy yếu cùng cực, cơ bản là gặp một giết một, giải quyết gọn gàng.

Nhưng khi thực sự tới đây, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bọn hắn mới nhận ra mọi chuyện hoàn toàn khác xa tưởng tượng.

Đám người này chẳng những có trong tay lượng lớn vũ khí, mà ai nấy sắc mặt cũng hồng hào khỏe mạnh.

Rốt cuộc đã sai sót ở đâu?

“Bất kể thế nào, cứ khống chế cỗ xe ngựa kia trước đã.”

Ánh mắt Mặc Vân Sách trầm xuống, dường như đã hạ quyết tâm.

“Lão thái thái kia cùng Tiểu Hầu gia đang bị thương đều không thấy bóng dáng, nghe nói còn có mấy đứa trẻ, chắc chắn đều đang ở bên trong xe ngựa.”

“Nếu có thể giết chết bọn chúng cùng tên Tiểu Hầu gia kia, chí ít trụ cột của Hầu phủ sẽ sụp đổ, nhiệm vụ của chúng ta coi như hoàn thành quá nửa. Dẫu không thể giết sạch toàn bộ bọn họ để về báo cáo, Hoàng thượng hẳn cũng không đến mức lấy mạng mấy người chúng ta.”

Mấy kẻ còn lại thấy lời hắn nói rất có lý, bèn gật đầu phụ họa.

“Không nói nhảm nữa, bây giờ cứ trực tiếp xông lên, mặc kệ ba bảy hai mươi mốt!”

Mặc Trần vốn tính nóng nảy, rút phắt trường kiếm, chẳng nói chẳng rằng bay người lao thẳng về phía xe ngựa.

Những kẻ còn lại thấy vậy cũng lũ lượt bám sát tốc độ của hắn, kéo theo cả đám sát thủ phía sau đồng loạt lao vọt ra ngoài.

Thấy tình thế nguy cấp, Tạ Minh Xuyên vội vàng dặn dò mấy nam đinh bên cạnh bảo vệ cỗ xe ngựa cho tốt, cẩn thận kẻo bị thương.

Còn bản thân hắn thì xông lên phía trước nhất, kịch chiến cùng đám hắc y nhân kia.

Khoảnh khắc đao kiếm va chạm, mùi máu tươi tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí.

Bên trong xe ngựa, Lão phu nhân ôm chặt mấy đứa nhỏ vào lòng, phía sau là Tạ Hằng đang được bà che chở.

Tình thế lúc này ngàn cân treo sợi tóc, bất luận thế nào bà cũng nhất định phải bảo vệ tốt những người này, dù có phải chết cũng không thể để bọn họ chịu tổn thương.

An An và Tuế Tuế rốt cuộc vẫn chỉ là trẻ con, bị tình cảnh bên ngoài dọa cho bật khóc, tiếng kêu thảm thiết không ngừng dội vào tai.

Hai đứa nhỏ co ro nép vào nhau, nắm chặt miếng ngọc bội kia, nhưng không đứa nào dám lên tiếng gọi thần tiên tỷ tỷ.

Tình thế lúc này vô cùng nguy cấp, nếu thần tiên tỷ tỷ biết được mà không thể chạy tới, nhất định sẽ lo lắng khôn nguôi.

Lão phu nhân trong ngực vẫn ôm hài nhi, tuổi tác bà đã cao, khi gặp phải cảnh tượng kinh hoàng thế này cũng khó tránh khỏi cảm thấy sợ hãi.Trước lằn ranh sinh tử, phàm là người thì ai cũng không kìm được mà run rẩy.

Thế nhưng thân hình bà vẫn vững vàng chắn ngang, che chở cho mấy người họ ở phía sau.

Nếu thực sự có mũi tên bắn xuyên qua cỗ xe ngựa, bà sẽ dùng chính thân xác mình để bảo vệ những người bà trân quý nhất.

Nhìn tình cảnh trước mắt, Lão phu nhân không kìm được mà rơi lệ.

Tiểu nam nhi cùng nữ nhi lúc này đều đang ở bên ngoài liều mạng chống đỡ đám thích khách, lại thêm bầy sơn phỉ bên cạnh như hổ rình mồi, chực chờ cơ hội ngư ông đắc lợi.

Giá như lúc này Tạ Hằng có thể tỉnh lại thì tốt biết mấy, hắn chinh chiến sa trường bao nhiêu năm, chắc chắn dạn dày kinh nghiệm hơn.

Nếu có hắn ở đây, bà cũng chẳng phải nơm nớp lo sợ sẽ xảy ra chuyện bất trắc.

Chỉ tiếc là dẫu có thần tiên giúp đỡ, cơ thể Tạ Hằng cũng chỉ dần chuyển biến tốt hơn, đến tận bây giờ vẫn chưa hề có dấu hiệu tỉnh lại.

Chẳng lẽ Hầu phủ rốt cuộc vẫn khó thoát kiếp nạn này? Tất cả bọn họ vẫn không thể thoát khỏi vận mệnh bị tàn sát hay sao?

Tuế Tuế cũng sợ hãi đến mức không kìm được nước mắt, nó vươn bàn tay nhỏ nhắn quệt đi vệt lệ trên mặt, nhưng vẫn chẳng thể ngăn nổi tiếng nấc nghẹn ngào.

Thi Họa dường như có cảm ứng, vội vàng cất tiếng hỏi qua ngọc bội: "Bảo bối, các con sao vậy?"

Đột nhiên nghe thấy giọng nói từ thần tiên tỷ tỷ, hai đứa nhỏ rốt cuộc không kìm nén được nữa, vừa khóc vừa kêu lên: "Thần tiên tỷ tỷ cứu mạng!"

"Nếu có phụ thân ở đây thì tốt biết mấy, cứu chúng con với!"

Thi Họa sốt ruột đứng bật dậy, thậm chí còn bất cẩn làm đổ cả cốc nước bên cạnh.

Cùng lúc đó, Thi Họa nghe thấy từ phía ngọc bội truyền đến âm thanh chém giết kịch liệt.

Tiếng đao kiếm va chạm chát chúa hòa lẫn cùng tiếng thét thảm thiết khiến người ta không khỏi rợn người.

Ngay lúc mọi người ngỡ như không còn cách nào chống đỡ nổi nữa.

Bên trong xe ngựa, Tạ Hằng vốn luôn bất tỉnh lại đột nhiên mở bừng đôi mắt!