An An là người đầu tiên nhận ra Tạ Hằng đã tỉnh lại, kích động đến mức ngây dại cả người.
"Cha!" Tuế Tuế bừng tỉnh, kích động cất tiếng gọi.
Trong giọng nói của hai đứa trẻ, ngoài sự mừng rỡ thì phần nhiều vẫn là nỗi tủi thân.
Dọc đường đi chúng đã phải chịu biết bao khổ cực, nay cha đã tỉnh, rốt cuộc cũng có chỗ dựa vững chắc rồi.
Chúng có thể sống tiếp rồi!
"Cha, cuối cùng cha cũng tỉnh rồi, hu hu hu..."
An An thân là ca ca, nhưng lúc này cũng không kìm được mà bật khóc nức nở.
Ở đầu bên kia ngọc bội, Thi Họa cũng nghe rõ mồn một tiếng khóc của hai đứa nhỏ.
Ánh mắt nàng khẽ chớp, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin.
Tạ Hằng vậy mà lại tỉnh dậy vào đúng lúc này, thật sự quá kịp thời!
Nàng vô thức siết chặt miếng ngọc bội, giữa hàng mày ngập tràn vẻ mừng rỡ.
Chính Thi Họa cũng không hiểu tại sao, rõ ràng nàng và Tạ Hằng chưa từng tiếp xúc, thậm chí mới quen biết người của Hầu phủ vỏn vẹn vài ngày.
Nhưng khi biết họ gặp nguy hiểm, nàng vẫn không kìm được nỗi lo lắng.
Quan trọng nhất là trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này.
Việc Tạ Hằng đột nhiên tỉnh lại đồng nghĩa với việc tất cả đã có tia hy vọng.
Chưa đợi Tạ Hằng kịp lên tiếng dỗ dành hai đứa nhỏ, từ bên ngoài xe ngựa bỗng có một mũi tên nhọn hoắt xé gió lao thẳng vào trong.
Tốc độ mũi tên cực nhanh, xuyên thủng rèm cửa, nhắm thẳng ngay giữa trán Lão phu nhân mà bắn tới.
Lão phu nhân theo bản năng ngả người ra sau, nhưng đã không còn kịp né tránh.
Thế nhưng động tác của Tạ Hằng lại càng mau lẹ hơn, hắn vươn tay chộp chuẩn xác, tóm gọn lấy thân tên.
Mũi tên khựng lại, mũi nhọn chỉ cách mặt Lão phu nhân vỏn vẹn nửa bàn tay.
"Mẫu thân, mọi người cứ ở yên bên trong, bất luận xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối đừng ra ngoài."
Thần sắc Tạ Hằng lạnh lùng, trầm giọng dặn dò.
Cỗ xe ngựa bỗng rung lắc dữ dội, rõ ràng có kẻ đã trèo lên nóc xe, chuẩn bị hạ thủ.
Tạ Hằng tiện tay nhặt thanh trường kiếm Lão phu nhân vừa đánh rơi, nắm chặt chuôi kiếm.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả người hắn phi thân vọt lên, động tác dứt khoát, gọn gàng đáp xuống nóc xe.
Mặc Thạch vừa trèo lên tới nơi, khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Hằng xuất hiện, cả người hắn lập tức kinh hãi đến sững sờ.
Tạ Hằng chẳng phải đã thành một phế nhân nửa sống nửa chết rồi sao! Sao hắn có thể đột nhiên xuất hiện vào lúc này!
Điên rồi, thật sự điên rồi!
Hắn ngây ra trong thoáng chốc, sau khi hoàn hồn liền theo bản năng vung kiếm toan kết liễu Tạ Hằng.
Thế nhưng Tạ Hằng căn bản không cho Mặc Thạch cơ hội áp sát. Chưa đợi kẻ địch kịp nâng kiếm, Tạ Hằng đã nhanh hơn một bước, vung tay chém đứt lìa một cánh tay của hắn.
"A!!"
Cùng lúc tiếng thét thảm thiết vang lên, Tạ Hằng tung một cước dứt khoát đá văng Mặc Thạch xuống khỏi nóc xe.
Rơi xuống đất cùng hắn còn có cánh tay đầm đìa máu tươi.
Mặc Thạch đau đớn đến mức trán túa đầy mồ hôi lạnh, ngã vật ra đất rồi ngất lịm đi.
Máu tươi từ vết chém không ngừng tuôn xối xả, sắc đỏ chói mắt thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Tạ Hằng chắp một tay sau lưng, đứng sừng sững trên nóc xe, mũi trường kiếm chỉ thẳng về phía Mặc Vân Sách đang chỉ huy thuộc hạ ở cách đó không xa.
Gần như chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhận ra ngay ai là kẻ cầm đầu đám sát thủ này.
Nam nhân thần sắc lạnh lùng, sống lưng thẳng tắp đứng trên nóc xe. Rõ ràng đó là vị trí dễ bị bắn tỉa nhất, nhưng hắn lại chẳng hề nao núng. Khí thế tỏa ra quanh thân hắn đủ để khiến kẻ địch phải kinh hãi lùi bước.
Tiểu Hầu gia từng là một tồn tại được xưng tụng như Chiến Thần.
Không chỉ võ công cao cường mà mỗi chiêu mỗi thức đều đoạt mạng người. Chẳng một ai dám chắc mình có thể nắm phần thắng khi giao thủ với một nhân vật như vậy.
Kết cục thê thảm của Mặc Thạch lúc này càng khiến bọn chúng thêm kiêng dè, sợ hãi.
Ai nấy đều muốn giữ mạng, bởi vậy đương nhiên chẳng kẻ nào dám liều lĩnh xông lên nữa.
Ngược lại, hạ nhân của Hầu phủ khi nhìn thấy Tạ Hằng xuất hiện thì tinh thần càng thêm kích động, sức lực phản kháng cũng tăng lên muôn phần.
