Logo
Chương 51: Cứu tinh của cả Hầu phủ đã tới

Cứu tinh của bọn họ đã trở lại rồi!

Tạ Tri Ý đứng bên dưới xe ngựa, hoàn toàn không chú ý tới sự xuất hiện của Tạ Hàng.

Nàng là nữ nhi, sức vóc đương nhiên không thể sánh bằng đám nam nhân kia.

Thế nhưng, đối mặt với đám kẻ thù tay lăm lăm trường kiếm, nàng chẳng hề mảy may khiếp sợ.

Thân là nữ nhi tướng môn, nàng đã kế thừa trọn vẹn sự can trường của phụ thân.

Hôm nay, dù có ra sao, nàng cũng phải bảo vệ người nhà rời đi an toàn.

Tạ Tri Ý nắm chặt thần cung nỏ trong tay, liên tiếp bắn hạ bất cứ kẻ nào dám bén mảng tới gần.

Phản ứng của nàng cực kỳ nhạy bén, khiến đám sát thủ kia hoàn toàn không tìm được sơ hở để ra tay.

Mặc Vân Sách nhận thấy tình thế không ổn liền dứt khoát không nương tay nữa, vung trường kiếm xông lên dẫn đầu.

Tạ Minh Xuyên không nói hai lời, lập tức xông ra nghênh chiến.

Khoảnh khắc đao kiếm va chạm, thực lực đôi bên tỏ ra ngang tài ngang sức.

Mặc Vân Sách nhìn thiếu niên nhỏ hơn mình vài tuổi trước mặt, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Hắn không ngờ Tạ Minh Xuyên tuổi đời còn nhỏ mà bản lĩnh lại cao cường đến vậy!

Vốn dĩ hắn chỉ coi Tạ Minh Xuyên là một thằng nhãi vắt mũi chưa sạch, hoàn toàn không để vào mắt.

Bọn chúng thậm chí còn cho rằng Tạ Hằng đang hôn mê bất tỉnh trong xe ngựa kia mới là kẻ khó đối phó nhất.

Chẳng ngờ, Tạ Minh Xuyên lại là biến số bị bọn chúng sơ suất bỏ qua.

Người của Hầu phủ quả nhiên ai nấy đều thâm tàng bất lộ, hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng.

Bắt được vẻ ngỡ ngàng trong mắt đối phương, Tạ Minh Xuyên lạnh lùng nhếch môi, nở một nụ cười đầy khinh miệt.

"Vốn tưởng các ngươi sẽ đến muộn hơn một chút, không ngờ lại bám dai như đỉa thế này. Tiết trời nóng bức, các ngươi cuốc bộ suốt quãng đường dài, không thấy mệt sao?"

Lời này vừa thốt ra, trong lòng Mặc Vân Sách không khỏi giật thót.

Tạ Minh Xuyên rõ ràng đã nhìn thấu tình trạng kiệt sức của bọn chúng.

Thiếu niên này thật sự quá đáng sợ.

Dù tâm tư bị nhìn thấu, nhưng ngoài mặt hắn vẫn không để lộ ra nửa phần nao núng.

"Ranh con, chớ có coi thường ta."

Dứt lời, Mặc Vân Sách bỗng lùi mạnh về sau, dùng tốc độ cực nhanh kéo giãn khoảng cách với Tạ Minh Xuyên.

Tạ Minh Xuyên không ngờ hắn lại đột ngột lấy lùi làm tiến, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Đến khi hoàn hồn, mũi kiếm của Mặc Vân Sách đã đâm thẳng tới tử huyệt của hắn.

Khi còn ở Hầu phủ, Tạ Minh Xuyên thường xuyên tỷ thí võ nghệ cùng Tạ Hằng.

Đại ca đã sớm dạy hắn đạo lý binh bất yếm trá, thế nên dù có chút kinh ngạc trước đòn đánh của Mặc Vân Sách, hắn cũng không hề đứng ngây ra chịu trận mà nhanh chóng đưa ra phản ứng.

Ngay khoảnh khắc mũi kiếm của Mặc Vân Sách sượt qua, Tạ Minh Xuyên cố ý vờ như không kịp phòng bị, nhử cho đối phương tiến lại gần hơn nhằm làm giảm sự cảnh giác.

"Người trẻ tuổi quả nhiên vẫn còn non nớt, giờ thì nếm thử sự lợi hại của ta đi!"

Mặc Vân Sách tưởng mưu kế của mình đã thành công, vung tay định chém bay thủ cấp của đối phương.

Nào ngờ, sau khi giả vờ lùi lại mấy bước, Tạ Minh Xuyên bỗng nghiêng mình né đòn, đồng thời vung kiếm đâm phập vào bả vai đối phương.

Cơn đau nhói truyền đến khiến gương mặt Mặc Vân Sách hiện lên vẻ bàng hoàng.

Hắn lập tức bừng tỉnh, dùng tay không bẻ gãy thanh trường kiếm của Tạ Minh Xuyên.

Đối mặt với nội lực hùng hậu nhường ấy, Tạ Minh Xuyên khó lòng địch nổi, chỉ có thể gắng gượng giằng co.

Chiến cuộc giữa đôi bên vô cùng căng thẳng, bất phân thắng bại, hoàn toàn không nhìn ra phần thắng sẽ nghiêng về ai.

Đúng lúc này, Tạ Minh Xuyên chợt nhìn thấy Mặc Thạch bị đánh văng từ trên xe ngựa xuống đất.

Tạ Minh Xuyên dường như nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin nhìn về phía cỗ xe ngựa.

Lúc nãy Mặc Thạch ra tay thể hiện bản lĩnh cực cao, hạ nhân trong Hầu phủ cơ hồ chẳng ai là đối thủ của hắn.

Giờ đây, hắn lại thảm bại ngã lăn lóc ở chỗ này, không cần nghĩ cũng biết là ai đã ra tay.