Logo
Chương 1288: Thèm từ khi nào (1)

Dù sao thì hắn cũng đang trong trạng thái vô thức, đằng nào thì ta cũng bị ép buộc, cuối cùng cũng là vì để huyết dịch dung hợp mà thôi...

Khương Duyên tự tìm cho mình hết lý do này đến lý do khác, an tâm nhắm mắt lại, lười nghĩ đến việc chỉ mới vài tuần trà trước mình còn mạnh miệng bảo đây không phải nam nhân của mình. Hóa ra hôn môi lại thoải mái đến thế, nhất là lúc quấn quýt đầu lưỡi, nụ hôn nồng nhiệt đến mức khiến người ta choáng váng ngất ngây... Hèn chi con nhóc Tiểu Bạch Mao kia ngày nào rảnh rỗi cũng đòi hôn cho bằng được.

Khương Duyên vẫn luôn không rõ cảm giác của mình đối với Lục Hành Chu rốt cuộc có tính là thích hay không. Theo lý thuyết thì nàng nên lùi bước mới phải... Rõ ràng bên cạnh hắn có cả một đống nữ nhân, bất cứ ai bước chân vào cũng phải đối mặt với mớ bòng bong hậu trạch cung đấu, hơn nữa đám nữ nhân đó chẳng có ai là kẻ dễ chọc.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng