Thế nhưng, ngay tại thời khắc tu hành quan trọng như vậy, trong đầu hai người lại chẳng hề đoái hoài đến mấy chuyện đó. Bọn họ chỉ lẳng lặng nhìn nhau, ánh mắt quấn quýt triền miên, chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Chẳng biết qua bao lâu, Khương Duyên mới cất tiếng thì thầm: "Ta nhớ ngươi từng nói, ngươi không có hứng thú với ta. Vậy nên, ngươi định coi chuyện này là tình thế cấp bách phải tòng quyền, rồi cười xòa cho qua chuyện đúng không?"
Lục Hành Chu đáp: "Ai nói ta không có hứng thú với ngươi?"
"Ngươi... trước đây rõ ràng ngươi từng nói..."

