Lục Hành Chu đành im lặng.
Quỳ Hằng lại buông tiếng thở dài, trầm giọng nói: "Nhưng đạo lý này là đúng... Ngay cả cây cối còn biết kết đôi, âm dương mất cân bằng, tự nhiên khó mà chạm tới đại đạo. Cứ ngỡ là được, nhưng thực chất vẫn còn thiếu sót, chỉ kém một chút xíu ấy thôi..."
Lục Hành Chu chợt lên tiếng: "Thực ra có lẽ nàng lại tự đưa mình vào ngõ cụt rồi."
"Hửm?"

