Hai người trở về phòng A Nhuế. Lúc này, A Nhuế đang tựa vào đầu giường, còn Thanh Vũ thì đang đút thuốc cho nàng.
Đó không phải đan dược mà là một bát thuốc nước đen ngòm, đặc sệt, loại vừa đắng vừa hôi.
A Nhuế ra sức giãy giụa: "Ngươi công báo tư thù! Ta không tin đây là thuốc mẫu thân dặn ngươi cho ta uống đâu!!"
Thanh Vũ hừ giọng: "Ngại quá, ta thật sự không dám giả truyền thánh chỉ, đây đúng là do chủ nhân căn dặn."

