Lục Hành Chu tùy ý lật mở một trang, nét chữ trên sổ tay thanh tú uyển chuyển.
Còn chưa kịp nhìn kỹ nội dung, Quỳ Hằng đã giật phắt cuốn sổ lại, hờn dỗi nói: "Ngươi thật đúng là không khách sáo chút nào, ai cho phép ngươi tùy tiện lật xem đồ của chủ nhà như thế hả?"
"Vừa rồi ngươi cũng đâu có ngăn cản..."
"Ta tưởng ngươi ít ra cũng phải biết xấu hổ chứ." Quỳ Hằng phồng má đẩy hắn: "Đi đi đi, ra mà chăm sóc con của ngươi đi, mấy thứ này là để cho ngươi xem chắc?"

