Phương Mỹ Linh đeo túi hàng trên lưng, bước ra khỏi thành trại.
Cô đi dọc theo phố Bột Lan về phía bắc, băng qua vài con phố cắt ngang. Từ xa, cô đã nhìn thấy một khu chợ trời với những sạp hàng nằm san sát nhau.
Những chiếc khung sắt xếp sát sạt, bên trên phủ bạt nhựa làm mái che. Quần áo, giày dép, đồ điện tử nhỏ đủ màu sắc treo lủng lẳng trên giá, lấn chiếm đến mức cả con phố chỉ còn lại một lối đi nhỏ hẹp.
Đó chính là phố Phụ Nữ. Tuy tên chính thức là phố Thông Thái, nhưng vì ở đây chuyên bán quần áo và đồ dùng cho phái đẹp nên mọi người quen gọi là phố Phụ Nữ.

