Cứ thế, Phương Mỹ Linh đã dọn hàng ở phố Phụ Nữ được một tuần.
Ngày nào cũng vậy, trời chưa sáng cô đã ra khỏi nhà, đến tận tám chín giờ tối mới lê lết kéo bọc hàng về.
Có hôm bán được vài chục đồng, có hôm chỉ lèo tèo mười mấy đồng, ngày khấm khá nhất thì nhỉnh hơn một trăm. Hôm đó cô vui đến mức mua ngay một chiếc bánh mì dứa trên đường về — đó là lần đầu tiên cô dám bỏ tiền ra mua đồ ăn vặt kể từ khi đặt chân đến Hồng Kông.
Bánh mì dứa vẫn còn nóng hổi, cắn một miếng lớp vỏ giòn rụm, vị bơ tan chảy trên đầu lưỡi. Cô đứng bên lề đường, ăn mà suýt khóc. Bởi vì sống trên đời mười mấy năm, cô mới biết thế giới này lại có thứ đồ ăn ngon đến vậy.

