Tống Cẩn Huyên hoàn toàn đứng hình.
Cô trân trân nhìn Tống Giai Như hệt như chim non vội vã về tổ, gần như muốn nhào hẳn vào người đàn ông kia. Cứ nhìn cái dáng vẻ, ánh mắt, cùng ngôn ngữ cơ thể hơi rướn người về phía trước đó mà xem, làm gì còn chút cao ngạo hay xa cách nào của một Thiên hậu quốc dân, một Nữ hoàng sân khấu nữa chứ?
Trông chẳng khác nào một cô gái nhỏ mới biết yêu, vừa thấy người trong mộng đã không kìm được mà muốn sáp lại gần.
Điều khiến cô sốc đến mức trợn tròn mắt là, bà chị họ Lâm Nhược Huyên của mình chẳng những không hề tỏ ra khó chịu, để tâm hay ngăn cản, mà ngược lại còn cực kỳ tự nhiên nghiêng người nhường nửa bước.

