Logo
Chương 100: Phí Hữu Lượng cứng cỏi kiên cường

"Cạch!"

Chiếc điện thoại trượt khỏi kẽ tay rơi xuống đất, loáng thoáng vẫn còn nghe thấy tiếng nói phát ra từ đầu dây bên kia:

"Không gọi được cho Hữu Lượng, hai người gặp phải cái gì ở trong đó thế?"

"Tiểu Chu? Có nghe thấy anh nói không?"

"Chu Giai Ninh? Cậu không sao chứ? Nói gì đi!"

Chu Giai Ninh dĩ nhiên nghe thấy giọng của anh ta, chỉ có điều lúc này gã đã cấm khẩu, chẳng thốt nổi nên lời.

Mắt trợn ngược trắng dã, Chu Giai Ninh đập "rầm" một cái vào vách ngăn, cả người co giật nhẹ, cố thế nào cũng không gượng dậy nổi.

"Đã cảnh cáo các người từ trước là không được chụp ảnh, quay phim trong nhà ma rồi, thế mà cứ không chịu nghe." Trần Ca tháo mặt nạ nhét vào túi. Hắn nhìn Chu Giai Ninh đang nằm liệt dưới đất, thầm nghĩ bản thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm đúng là một phát minh vĩ đại.

Phong cách dọa người của hắn không giống những nhà ma khác. Nhà ma bình thường toàn là diễn viên đóng giả ma, nấp ở góc khuất tầm nhìn của du khách rồi bất thình lình gào thét nhảy bổ ra dọa.

Còn cách của Trần Ca lại rất đặc biệt. Hắn đẩy bầu không khí rùng rợn lên đến đỉnh điểm, sau đó đợi du khách tự mình chủ động đi tìm kiếm yếu tố gây sợ hãi. Toàn bộ quá trình diễn ra trong im lặng, khiến người ta không thể nào phòng bị.

Rõ ràng đã chuẩn bị sẵn tâm lý mà vẫn bị dọa sợ, thì sẽ giống y như Chu Giai Ninh lúc này: nỗi sợ không thể giải tỏa ra ngoài, hệt như có một tảng băng lớn mắc nghẹn nơi cuống họng, thở không ra hơi, lạnh buốt đến tận xương tủy.

Trần Ca bước ra khỏi buồng vệ sinh thứ ba, nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên tắt đi rồi nhét vào túi Chu Giai Ninh, sau đó kéo gã ra khỏi nhà vệ sinh, vứt nằm ngoài hành lang.

"Sao vẫn còn co giật thế này? Vẫn thở, chắc không sao đâu." Trần Ca bấm huyệt nhân trung cho Chu Giai Ninh, đợi đến khi ánh mắt gã trở lại bình thường mới dừng tay: "Có nghe tôi nói gì không? Cái người đi cùng cậu chạy đằng nào rồi?"

Đợi nửa ngày không thấy trả lời, Trần Ca đành để gã nằm tạm ở đây: "Đừng có chạy lung tung đấy, cẩn thận gặp ma thật."

Hắn sợ lát nữa lại dọa người kia xảy ra chuyện, bèn cởi áo khoác Bác Sĩ Phá Đầu ra cầm trên tay.

"Tên này chạy ra từ ký túc xá nữ, đồng bọn của gã chắc cũng ở hướng đó." Trần Ca chạy về một ngã rẽ, nhưng lục tung tất cả các phòng ngủ cũng không thấy Phí Hữu Lượng đâu.

"Đi đâu rồi nhỉ?" Hắn dừng lại ở căn phòng chơi Bút Tiên, chiếc bút được quấn băng dính trong suốt lại bị nứt toác, rơi lăn lóc trên sàn.

"Trong phòng không có dấu vết ẩu đả, tên đeo kính đó có thể chạy đi đâu được chứ?" Trần Ca bước ra khỏi ký túc xá nữ, đứng ở giữa ngã ba: "Chẳng lẽ chạy sang bên kia rồi?"

Phía bên kia ngã ba là khu vực giếng sâu và văn phòng nhà trường, mặt sàn mấp mô gồ ghề. Đi qua vài gian văn phòng, rốt cuộc Trần Ca cũng tìm thấy Phí Hữu Lượng.

Tình trạng của ông anh này còn thảm hại hơn cả Chu Giai Ninh, khóe miệng sùi bọt mép, mắt kính vỡ nát. Quái dị hơn là nơi gã ngã xuống lại rất gần cái giếng sâu ở cuối hành lang, một cánh tay còn gác lên thành giếng, trông cứ như sắp sửa bị kéo tụt xuống dưới vậy.

"Tên này rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì thế? Xem chừng gã không chỉ chọc giận mỗi Bút Tiên thôi đâu!" Trong nhà ma không lắp camera, Trần Ca cũng chẳng rõ rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Phí Hữu Lượng.

Nhìn bộ dạng thê thảm của gã, Trần Ca rất nhân đạo mà giúp gã ép tim ngoài lồng ngực.

"Triệu chứng của tên này chẳng khác gì Hạc Sơn dạo trước, cứ lôi ra ngoài trước rồi tính."

Phải tốn không ít sức lực, Trần Ca mới lôi được cả hai người này ra đến lối ra.Lật tấm ván gỗ lên, hắn vừa lôi hai người lên tầng một của nhà ma thì đã nghe thấy bên ngoài có tiếng cãi cọ ầm ĩ, dường như người của Studio Tần Quảng đang đòi xông thẳng vào trong.

"Đúng là lắm chuyện." Mỗi tay một người, Trần Ca kéo xệch hai vị khách ra khỏi nhà ma.

Ra ngoài nắng, Trần Ca ném phịch Phí Hữu Lượng và Chu Giai Ninh xuống trước mặt mấy người còn lại của Studio Tần Quảng, liếc nhìn họ một cái: "Ồn ào cái gì thế?"

Hai người sống sờ sờ lúc vào thì khỏe re, lúc ra lại nửa sống nửa chết, khóe miệng một người còn dính bọt mép, bị dọa đến mức sùi bọt mép luôn rồi à?

Đám đông du khách vây xem đồng loạt lùi lại một bước, chừa ra một khoảng trống.

"Tiểu Chu! Hữu Lượng!" Người của Studio Tần Quảng vội vàng chạy tới đỡ hai thanh niên dậy.

Chu Giai Ninh thì còn đỡ, gã đã dần hoàn hồn, chỉ có điều hai chân vẫn còn bủn rủn.

Nghiêm trọng hơn là Phí Hữu Lượng, bảo gã hôn mê thì mắt vẫn mở, bảo gã tỉnh táo thì gọi tên chẳng thấy thưa, nét mặt ngây dại, bên mép vẫn còn vương bọt trắng.

"Mày đã làm gì hai đứa nó hả?!" Người đàn ông trung niên thấp bé tức giận chất vấn Trần Ca.

"Ông hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai?" Trần Ca quả thực không rõ, lúc hắn đi vào thì hai người này đã bị dọa đến mức không biết trời trăng gì nữa rồi.

"Lúc nãy chúng tao có gọi điện thoại, Tiểu Chu bảo nhân viên của mày giẫm lên vai Hữu Lượng! Chúng mày dám tấn công du khách ngay trong nhà ma, rốt cuộc có còn đạo đức nghề nghiệp không hả?!"

"Mắt nào của ông thấy nhân viên của tôi tấn công cậu ta?" Trần Ca liếc nhìn hai người đang nằm liệt dưới đất: "Ông có thể đến đồn cảnh sát giám định dấu vân tay, tôi dám bảo đảm, không một ai chạm vào bất kỳ bộ phận nào ngoài hai bàn tay của du khách."

"Thôi đừng cãi nhau nữa, để tôi gọi bác sĩ của công viên tới đây, cứu người trước đã." Chú Từ đau hết cả đầu, vội vàng gọi điện thoại cho nhân viên y tế của công viên giải trí.

"Người đã ra nông nỗi này rồi mà chúng mày vẫn còn chối à? May mà chúng tao đã chuẩn bị từ trước!" Người đàn ông trung niên thấp bé mở ba lô của Phí Hữu Lượng ra, lấy chiếc laptop bên trong, rồi tháo chiếc camera không dây trước ngực Phí Hữu Lượng cùng thiết bị thu âm dán trên quai ba lô xuống.

"Đồ nghề mang theo cũng nhiều phết." Lúc kéo "xác" ở bên trong, Trần Ca đã nhìn thấy chiếc camera này rồi. Hắn cũng đoán được đại khái ý đồ của đám người này, chỉ là không thèm để bụng mà thôi. Các nhà ma khác cấm chụp ảnh, quay phim là vì sợ lộ thiết kế bối cảnh. Chi phí dựng một bối cảnh kinh dị hoàn chỉnh quy mô lớn vô cùng đắt đỏ, kết cấu bên trong thuộc về bí mật kinh doanh. Nhưng chuyện đó với Trần Ca lại chẳng là cái thá gì, hắn chỉ cần hoàn thành Nhiệm vụ thử thách là có thể liên tục mở khóa những bối cảnh đáng sợ hơn. Nếu xét về tốc độ cập nhật bối cảnh thì chẳng có nhà ma nào theo kịp hắn.

Theo hắn thấy, đám người này ra ngoài phát tán video về nhà ma thì cũng coi như một hình thức quảng bá phá cách, dù sao thứ mà nhà ma của hắn thiếu nhất lúc này chính là độ phủ sóng.

"Lát nữa mày sẽ không cười nổi đâu, tao sẽ lưu lại đoạn video nhân viên nhà ma chúng mày đánh đập du khách, chuyện này chưa xong đâu!" Người đàn ông trung niên thấp bé cất giọng rất lớn, dường như cố tình thu hút sự chú ý của những du khách xung quanh.

"Chúng tôi làm việc rất chuyên nghiệp, tuyệt đối không có chuyện đánh đập du khách đâu." Trần Ca bước lại gần chiếc máy tính, thực ra trong lòng hắn cũng rất tò mò không biết Phí Hữu Lượng đã gặp phải chuyện gì trong nhà ma, rốt cuộc vì sao lại nằm gục bên cạnh chiếc giếng sâu kia.

Người đàn ông trung niên thấp bé đặt chiếc máy tính ngay ngắn lại, bắt đầu mở đoạn video vừa quay được.

Màn hình tối đen như mực, nhưng lại có thể nghe thấy những tiếng tạp âm rè rè.Lúc này Phí Hữu Lượng vẫn chưa bước vào nhà ma, thiết bị thu âm chắc là đã được dán sẵn từ trước, nhưng camera thì chưa lấy ra, thế nên chỉ nghe thấy tạp âm chứ không có hình ảnh.

Vài giây sau, từ máy tính phát ra giọng nói của Trần Ca.

"Đừng trách tôi không nhắc trước, người gần nhất nói câu này lúc vào thì đi bộ, lúc ra là phải nằm cáng đấy."

Ngay sau đó, máy tính lại vang lên tiếng cười khẩy đầy khinh bỉ của Phí Hữu Lượng: "Nghe anh nói thế, tôi lại càng muốn thử xem sao."