Logo
Chương 99: Tôi cứ lặng lẽ nhìn cậu

Tiếng bước chân dồn dập vang lên như thể đang bị loài dã thú hung tàn nào đó ráo riết đuổi theo. Đúng lúc Trần Ca bước ra khỏi phòng học, hắn liền nhìn thấy đối phương.

Chu Giai Ninh với thân hình cao hơn một mét tám đang vừa gào thét ầm ĩ vừa lao ra từ ký túc xá nữ, mặt mày trắng bệch. Gã đã mất hết lý trí, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng chẳng khác nào một con bò tót phát điên.

"Sao thế nhỉ? Nhìn hướng chạy kia thì chắc là gặp phải thứ gì đáng sợ trong ký túc xá nữ rồi. Nhưng mình nhớ trong đó làm gì có thứ gì dọa người quá đáng đâu ta." Bản thân hắn còn chưa kịp vào, Chu Giai Ninh đã bị dọa đến mức sắp phát điên. Điều này khiến Trần Ca có cảm giác kiểu "mình còn chưa kịp ra tay, đối thủ đã ngã lăn quay".

"Bảo là không sợ tí nào cơ mà? Lúc mới vào trông bình tĩnh lắm cơ mà? Sao giờ lại chạy trối chết như chó điên thế kia." Bối cảnh mới vừa mở, Trần Ca cũng không rõ hai người này đã chạm trán thứ gì. Để chắc ăn, hắn quyết định chặn Chu Giai Ninh lại hỏi cho ra nhẽ.

Về phần Chu Giai Ninh, gã bán sống bán chết tháo chạy khỏi ký túc xá nữ, còn chưa kịp thở hắt ra, vừa mới đi chậm lại đã thấy bóng người chập chờn trong căn phòng học cuối cùng!

"Bộ đồng phục sống lại rồi?!"

Ý nghĩ đó lập tức nảy ra trong đầu gã. Lúc ấy gã đang chạy nước rút nên không nhìn rõ, mãi đến khi lao gần tới cửa phòng học, gã mới chợt nhận ra một bóng người mặc áo máu đang lao vọt ra ngoài.

Chu Giai Ninh cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại, ánh mắt gã dán chặt vào khuôn mặt của đối phương. Đó là một gương mặt được chắp vá lại với nhau, hội tụ đủ mọi biểu cảm vặn vẹo, tàn nhẫn và đau đớn.

"Biết ngay trong phòng học có thứ không sạch sẽ mà!" Không phanh kịp, Chu Giai Ninh đâm sầm vào bức tường hành lang. Chẳng màng đến đau đớn, gã chống hai tay lên tường lấy đà rồi quay đầu cắm cổ chạy tiếp!

Chẳng biết do chạy hết tốc lực rồi phanh gấp chuyển hướng làm đầu óc quay cuồng, hay do bị dọa sợ đến mức không còn tỉnh táo nữa, Chu Giai Ninh cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy tọt vào nhà vệ sinh ở góc rẽ.

"Tự chui đầu vào rọ à?" Trần Ca ngày càng tò mò, rốt cuộc cậu thanh niên này đã nhìn thấy cái quái gì trong ký túc xá nữ vậy.

"Ủa mà sao có mỗi một mình? Đồng bọn của gã chạy đâu mất rồi?"

Nghĩ ngợi một lát, Trần Ca cảm thấy tốt nhất vẫn nên tìm Chu Giai Ninh "hỏi" cho ra nhẽ. Hắn sờ sờ chiếc mặt nạ da người trên mặt, cất bước đi vào nhà vệ sinh.

Sau khi lao vào nhà vệ sinh, Chu Giai Ninh mới nhận ra mình đã chạy nhầm đường. Nhưng giờ đã không thể quay đầu lại được nữa, gã tiện tay giật mở cánh cửa của buồng vệ sinh thứ tư rồi chui tọt vào trong trốn.

Gã lấy tay bịt chặt miệng. Một "gã trai cứng cựa" cơ bắp cuồn cuộn giờ đây lại co ro dúm dó bên cạnh bệ xí, tim đập thình thịch, đồng tử co rút lại một cách bất thường.

Chu Giai Ninh thực sự bị dọa chết khiếp rồi. Lúc nãy khi chơi trò Bút Tiên, gã ngồi đối diện với Phí Hữu Lượng. Trong lúc Phí Hữu Lượng còn đang cúi đầu phân tích, gã đã tận mắt chứng kiến Bút Tiên dần dần hiện ra ngay sau lưng Phí Hữu Lượng.

Cứ nghĩ đến khuôn mặt sưng vù ngạt thở của người phụ nữ đó, chính gã cũng cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, sắp không thở nổi nữa.

"Đó tuyệt đối không phải diễn viên! Nhà ma này có ma thật rồi!" Ký túc xá nữ trước đó bọn họ vừa mới lục soát, bao gồm cả gầm giường, có thể khẳng định chắc chắn bên trong không hề giấu người. Người phụ nữ chết thảm đó hoàn toàn xuất hiện từ cõi hư không!

"Chắc chắn là ma!" Khuôn mặt của người phụ nữ kia cứ lởn vởn trong tâm trí Chu Giai Ninh không sao xua đi được, trở thành bóng ma tâm lý đè nặng lên gã. Thậm chí nhắm mắt lại, gã cũng thấy gương mặt đó chập chờn trong đầu.

Gã vô cùng bất lực, cả cơ thể dán chặt vào bức tường nhà vệ sinh. Khối cơ bắp cuồn cuộn trên người lúc này cũng chẳng thể mang lại cho gã dẫu chỉ một chút cảm giác an toàn."Hữu Lượng vẫn còn ở trong phòng đó, con quỷ giẫm lên vai anh ấy... Cảnh tượng như vậy sao có thể thật sự xuất hiện ngay trước mắt mình được chứ?" Chu Giai Ninh hít sâu mấy hơi liền, gã cảm thấy não mình bắt đầu thiếu oxy.

"Mình phải liên lạc với người bên ngoài, cái nhà ma này có vấn đề rồi." Gã cố tự nhủ không được sợ, nhưng hai cánh tay vẫn run lên bần bật. Mò mẫm trong ba lô mãi gã mới lôi được điện thoại ra, bấm gọi.

"Tiểu Chu à? Giờ này chú mày gọi cho anh làm gì? Quay video xong rồi hả?" Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của gã đàn ông trung niên thấp bé.

"Viễn ca, mau vào cứu em với! Trong nhà ma này có quỷ thật đấy!" Giọng Chu Giai Ninh nghẹn ngào như sắp khóc: "Em không chịu nổi nữa rồi, giờ em cũng chẳng biết có bao nhiêu con quỷ đang lởn vởn bên ngoài nữa."

"Nhà ma có quỷ thì chẳng phải là chuyện bình thường à?" Gã trung niên đứng bên ngoài nhà ma chẳng mảy may để tâm.

"Không phải người giả thần giả quỷ, mà là quỷ thật!" Chu Giai Ninh không dám nói to vì sợ con "quỷ" bên ngoài nghe thấy, lúc này gã đang vừa cuống vừa sợ.

"Chú mày đưa máy cho Hữu Lượng, bảo nó nói chuyện với anh." Nghe giọng Chu Giai Ninh có gì đó bất thường, gã trung niên cuối cùng cũng nghiêm túc lại.

"Lượng ca bị quỷ khống chế rồi, giờ vẫn đang ở trong căn phòng đó."

"Bị quỷ khống chế?"

"Em tận mắt nhìn thấy con quỷ giẫm lên vai anh ấy! Là một con ma treo cổ, mặt mày tím đen, tròng mắt như sắp lồi cả ra ngoài!"

"Giẫm lên vai? Tụi mày bị nhân viên nhà ma đánh hả? Được rồi! Bọn tao vào ngay!"

"Không phải nhân viên, là quỷ, trong cái nhà này làm gì có nhân viên nào..." Chu Giai Ninh còn chưa nói dứt câu, ngoài cửa nhà vệ sinh bỗng vang lên tiếng bước chân. "Quỷ vào rồi?!"

"Chú mày nói cái gì? Alo?" Loa thoại truyền đến tiếng gã trung niên thấp bé. Chu Giai Ninh sợ thu hút sự chú ý của con quỷ bên ngoài nên lập tức dập máy.

"Mong là nó không nghe thấy, đừng phát hiện ra mình... Cái chỗ quỷ quái này, sau này có đánh chết mình cũng không thèm quay lại nữa." Chu Giai Ninh tắt điện thoại, khom người xuống, mắt dán chặt vào cánh cửa gỗ của buồng vệ sinh.

Gã không biết khi nào cánh cửa trước mặt sẽ bị giật tung ra, càng không rõ lúc đó sẽ có thứ gì xuất hiện. Trong đầu gã không tự chủ được mà bắt đầu hiện lên đủ loại viễn cảnh kinh hoàng, ví như vừa mở cửa ra đã thấy khuôn mặt người phụ nữ đáng sợ kia, hay bộ đồng phục biết cử động đang luồn qua khe cửa chui vào.

"Mình phải làm sao đây? Viễn ca, mấy anh mau vào nhanh lên giùm em với!" Gã sốt ruột như lửa đốt, đầu óc rối bời. Tiếng bước chân kia đã tiến vào trong nhà vệ sinh, mỗi lúc một gần!

"Két..."

Cánh cửa của buồng vệ sinh thứ nhất bị đẩy ra, tiếng gỗ cũ kỹ cọt kẹt vang lên dọa Chu Giai Ninh nín bặt hơi thở.

Dừng lại một chốc, cánh cửa của buồng thứ hai cũng bị mở tung.

"Gần hơn rồi! Thứ đó qua đây rồi!"

Lại ngừng một lúc, không ngoài dự đoán, cánh cửa của buồng thứ ba bị đẩy ra.

"Ngay sát vách rồi, thứ đó sắp mở cánh cửa của mình rồi!" Cơ bắp trên người Chu Giai Ninh gồng cứng, nỗi kinh hoàng và sợ hãi sắp sửa hành hạ gã đến phát điên.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nhưng điều khiến gã cảm thấy kỳ quái là cánh cửa trước mặt mình mãi vẫn không có ai đụng tới.

Chờ trọn vẹn nửa phút, cánh cửa buồng vệ sinh của Chu Giai Ninh vẫn không hề nhúc nhích.

"Đi rồi sao?"

Gã lấy hết can đảm, đẩy hé cánh cửa buồng ra một khe hẹp. Bên ngoài trống trơn, chẳng có gì cả: "Đi thật rồi à?"Hắn từ từ đẩy cửa ra, bên ngoài không một bóng người: "May quá, tí nữa thì bị phát hiện."

Thở phào nhẹ nhõm, Chu Vĩ Ninh lại bấm gọi cho gã trung niên. Ngay khoảnh khắc màn hình điện thoại vừa sáng lên, hắn chợt thấy có thứ gì đó phản chiếu trên đó.

Hắn ngước nhìn theo hướng phản chiếu, ngay trên vách ngăn của buồng thứ ba, có một khuôn mặt đang lặng lẽ nhìn hắn chằm chằm.