"Bọn họ qua đây ngay bây giờ luôn à?" Thật ra Trần Ca chẳng hề bận tâm đến mấy ông anh khóa trên của Hạc Sơn.
"Em lén báo tin cho anh đấy, mấy ông đàn anh định quay video tấu hài trong nhà ma của anh rồi đăng lên mạng để dỗ đàn chị vui. Anh cũng đừng trách họ chơi bẩn, khoa tụi em có năm lớp mà tổng cộng chỉ có bảy mống con gái, người bị anh dọa khóc lại còn là hoa khôi của khoa nữa. Đại ca, anh tự bảo trọng nhé!" Bên cạnh Hạc Sơn dường như có tiếng bước chân đi lại, hắn vừa dứt lời liền cúp máy.
"Quay video tấu hài trong nhà ma của mình á?" Trần Ca cất điện thoại, vẻ mặt kỳ lạ: "Dân học pháp y gan cũng to đáo để, vừa hay để bọn họ giúp mình thử nghiệm bối cảnh mới, hy vọng đến lúc đó họ vẫn còn cười nổi."
Giờ nghỉ trưa kết thúc, Trần Ca đi xuống lầu, đẩy hàng rào bảo vệ của nhà ma ra. Đám du khách chưa kịp vào tham quan hồi sáng lập tức xúm lại.
Trong số họ, có người xem video ngắn và livestream của Trần Ca nên cất công lặn lội từ nơi khác tới, có người được bạn bè người thân nhiệt tình giới thiệu, lại có người đơn thuần chỉ vì tò mò, thấy đông người xếp hàng như vậy nên cảm thấy trò này chắc chắn rất thú vị.
"Vé vào cửa hai mươi tệ, để đạt được hiệu quả trải nghiệm tốt nhất, mỗi lượt vào không quá ba người." Trần Ca vừa duy trì trật tự hiện trường, vừa trao đổi với Từ Uyển, cả hai bận rộn đến tối tăm mặt mũi.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, khoảng hơn ba giờ chiều, có bảy thanh niên ăn mặc sành điệu bước vào công viên Tân Thế Kỷ. Bọn họ trông như đang mang theo sứ mệnh nào đó, đi thẳng một mạch về phía nhà ma.
Bảy người với bảy tính cách khác nhau, giữa họ cũng rất ít khi trò chuyện. Cả đám cứ im lặng xếp hàng trước cửa nhà ma, khiến cho bầu không khí của cả hàng người trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
Mười mấy phút sau, đợi lượt khách trước dìu nhau bước ra ngoài, người cao to nhất trong nhóm bảy người mới tiến đến trước mặt Trần Ca.
"Ông chủ, cho sáu vé." Giọng anh ta rất điềm tĩnh.
Trần Ca ngẩng đầu nhìn anh ta, lại liếc mắt qua hàng người: "Bảy người các cậu không đi cùng nhau à?"
"Cậu này chỉ phụ trách dẫn đường thôi." Tên cao to liền đẩy thẳng Hạc Sơn đang nấp sau lưng mình ra trước.
"Đại ca, em không vào đâu." Hạc Sơn đã bị ám ảnh tâm lý với nhà ma rồi, hắn chào một câu xong liền vội vàng lùi về sau trốn.
"Đã tới rồi thì sao nỡ để cậu đứng ngoài? Vé này coi như tôi tặng cậu." Trần Ca thuận tay đưa luôn bảy chiếc vé sang: "Các cậu đều là sinh viên Học viện Pháp y Hàm Giang đúng không? Sau này mong được ủng hộ nhiều hơn nhé."
Trần Ca mang vẻ mặt hiền lành, vô cùng nhiệt tình, khiến mấy cô cậu sinh viên trường y chưa va vấp xã hội đâm ra có chút ngượng ngùng.
"Hạc Sơn, ông chủ đã tặng vé rồi thì cậu đừng từ chối nữa." Tên cao to chia vé cho từng người. Hành động tiếp theo của họ khiến đám du khách xung quanh nhìn mà ngớ cả người.
Bọn họ không đi thẳng vào nhà ma ngay mà tụ tập lại ở trước cửa.
"Hạc Sơn đi cùng nhóm với tôi; Hầu Tử, lão Triệu một nhóm; lão Tống, Tiểu Tuệ, Thi Linh ba người các cậu một nhóm. Trước khi tới đây, bài hướng dẫn trên diễn đàn mọi người đã nhớ hết chưa?"
"Ừ, nhớ hết rồi."
"Bản đồ phác thảo toàn bộ bối cảnh Hạc Sơn đã vẽ ra rồi, cơ quan bên trong chúng ta đều nắm rõ. Tôi hy vọng mọi người chuẩn bị tâm lý cho tốt, đừng để lộ ra dù chỉ một chút sợ hãi, phải thể hiện được khí thế của Học viện Pháp y Hàm Giang chúng ta!""Rõ!"
"Tốt, bắt đầu từ bây giờ, tất cả điều chỉnh lại trạng thái, hưng phấn lên nào! Thở nhanh hơn, cứ tưởng tượng như mình đang chuẩn bị nhảy dù, nhảy bungee ấy, để cho từng tế bào trong cơ thể đều phải vận động!"
"Đúng! Trưng cái bộ mặt hung dữ vào! Các cậu là ác quỷ còn hung tợn hơn cả lũ ma quỷ thông thường! Các cậu không sợ bất cứ thứ gì hết!"
"Còn nhớ lời thề lúc nhập học không?!"
"Tâm bất chính, kiếm ắt lệch!"
"Học viện Pháp y Hàm Giang, nói thay người chết, bảo vệ quyền lợi người sống!"
"Đi! Xuất phát!"
Mấy thanh niên nhiệt huyết sôi trào, ngay cả du khách xung quanh cũng không kìm được mà vỗ tay cổ vũ, Trần Ca thầm khen ngợi trong lòng.
Hàng rào bảo vệ vừa kéo ra, Hạc Sơn và tên cao to đã đi đầu bước tới: "Hai đứa em xung phong đi trước, lát nữa ra sẽ chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người."
Hai người đi tới trước mặt Trần Ca, trông cũng khá là khí thế.
"Chỉ có hai cậu thôi à?"
"Không phải chỗ anh quy định mỗi lượt tham quan tối đa ba người sao?"
"À, đó là quy định của bối cảnh Minh Hôn, các cậu không cần bận tâm đâu, cả bảy người cùng vào đi cho đỡ tốn thời gian." Trần Ca dẫn cả nhóm bước vào nhà ma, nhiệt độ bên trong thấp hơn bên ngoài rất nhiều: "Các cậu qua ký vào bản thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm trên bàn trước đã, bất kể trong nhà ma xảy ra sự cố ngoài ý muốn gì cũng không liên quan đến chúng tôi, ký xong tôi mới đưa các cậu vào tham quan được."
"Lần trước em đến đâu có vụ này đâu anh?" Hạc Sơn đi tới bên bàn nhìn thử.
"Đó là vì trước cậu làm gì đã có ai bị dọa ngất đâu." Trần Ca cười híp mắt nhìn bảy cô cậu sinh viên trường y đang tràn đầy sức sống: "Về bối cảnh nhà ma của tôi, chắc hẳn Hạc Sơn đã kể hết cho mọi người rồi, tôi cũng không dài dòng nữa. Giữ các cậu lại đây là muốn nhắc nhở thêm một chuyện."
Nụ cười trên môi Trần Ca dần tắt, hắn lấy điện thoại ra, tìm bản tin sáng nay: "Vụ án thảm sát ở chung cư Bình An năm năm trước cuối cùng cũng được phá, nhưng vẫn còn một tên hung thủ chưa sa lưới. Vốn dĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến các cậu, nhưng sáng nay lúc tới làm việc, tôi phát hiện cửa lớn của nhà ma bị mở toang, dường như có người đã lẻn vào bên trong. Chung cư Bình An và công viên Tân Thế Kỷ đều nằm ở khu Tây Giao, hy vọng là do tôi nghĩ nhiều thôi."
Chỉ dăm ba câu, Trần Ca đã gieo xong hạt giống nghi ngờ. Hắn không cần nhóm Hạc Sơn phải tin sái cổ, chỉ cần vạch sẵn một hướng suy nghĩ cho họ là được. Dù sao thì thứ hư cấu có chân thực đến đâu cũng còn lâu mới đáng sợ bằng thực tế.
Đợi cả nhóm ký xong bản thỏa thuận, Trần Ca dẫn họ lên tầng ba, chậm rãi đẩy cánh cửa lớn của bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm ra.
Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi dọc theo hành lang âm u. Đằng sau những cánh cửa phòng khép hờ dường như có ai đó đang lén lút rình rập. Những lối đi ngoằn ngoèo phức tạp, bậc thang dài vô tận, trần nhà cháy xém, cùng những vết dao chém kinh hoàng trông như những vết sẹo chằng chịt khắp nơi.
Bầu nhiệt huyết của mấy cô cậu sinh viên trường y vừa nhìn thấy cảnh tượng này đã lập tức nguội ngắt một nửa.
Cả đám sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, không hẹn mà cùng đồng loạt quay sang nhìn Hạc Sơn.
"Tứ hợp viện đâu rồi?"
"Thế này đâu có giống như đã hẹn nhỉ?"
"Tao vì muốn đẩy nắp quan tài cho nhanh mà đã tập nâng tạ suốt cả đêm qua đấy..."
Cả bọn nhìn chằm chằm Hạc Sơn đến mức suýt làm hắn phát khóc. Cậu sinh viên thật thà chỉ biết đưa mắt cầu cứu Trần Ca, thế nhưng Trần Ca chẳng hề mảy may đáp lại: "Bối cảnh lần này có chủ đề là Chạy Trốn Nửa Đêm, vui lòng không chụp ảnh quay phim bên trong, người vi phạm tự chịu hậu quả. Lối ra được giấu kín trong bối cảnh, thời gian giới hạn là hai mươi phút. Nếu trong lúc trải nghiệm thực sự quá sợ hãi, các cậu có thể hét lớn về phía camera giám sát, tôi sẽ vào đưa các cậu ra."Đợi cả nhóm đã bước hết vào trong hành lang, Trần Ca mỉm cười nhìn họ: "Cuối cùng, chúc các cậu chơi vui vẻ."
