Logo
Chương 29: Bác sĩ cuồng bạo Tiểu Uyển

Cánh cửa lớn ở lối vào bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm từ từ khép lại. Tiếng bản lề cọt kẹt vang lên hệt như một sợi xích sắt đang siết chặt lấy trái tim của mấy cô cậu sinh viên trường y.

"Hạc Sơn, theo kinh nghiệm lần trước của cậu thì giờ bọn mình nên làm gì?"

"Mau tìm lối ra, càng nhanh càng tốt!"

...

Khóa trái cửa bối cảnh, Trần Ca lập tức gọi điện cho Tiểu Uyển, rồi cả hai cùng đi đến phòng đạo cụ.

"Ông chủ, anh gọi tôi gấp thế có việc gì vậy? Chẳng phải khách đã vào rồi sao?" Từ Uyển vẫn đang giữ lớp trang điểm cho người chết, trên người mặc bộ đồ của bối cảnh Minh Hôn, cứ thế chạy tới chạy lui trông cũng rợn người phết.

"Tôi mới làm một bối cảnh kinh dị trên tầng ba, tên là Chạy Trốn Nửa Đêm. Đám sinh viên pháp y này gan to lắm, vừa hay để bọn họ thử nghiệm hiệu ứng luôn." Trần Ca đẩy cửa phòng đạo cụ, bắt đầu lục lọi theo gợi ý của chiếc điện thoại đen.

"Bối cảnh mới làm xong chẳng phải cần công viên kiểm tra rồi mới được đưa vào hoạt động sao?" Từ Uyển xách vạt váy cổ trang bước lại gần: "Ông chủ, anh đang tìm gì thế?"

"Đồng phục tôi đặt làm riêng cho cô."

"Đồng phục á?"

Đi vào góc sâu nhất của căn phòng, Trần Ca nhìn thấy một chiếc rương gỗ quen thuộc. Hắn cũng không ngờ chiếc rương vốn dùng để cất chiếc điện thoại đen và con búp bê vải lại xuất hiện ở đây.

Bước tới cạnh rương, Trần Ca nhìn vào trong. Dưới đáy rương là một cây búa có hình thù kỳ dị, một chiếc áo blouse đẫm máu, bên cạnh còn có một tờ thông báo tìm người đã ố vàng.

"Thấy rồi." Trần Ca nhấc chiếc áo lên. Nằm ngoài dự đoán của hắn, chiếc áo blouse bác sĩ trông có vẻ bình thường này lại nặng trịch, bên trong quấn chằng chịt những sợi xích sắt khắc hình mặt người.

"Ông chủ, đây là đồng phục anh đặt riêng cho tôi đấy à?" Từ Uyển lùi lại một bước. Dù cách xa mấy bước chân, cô dường như vẫn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc bốc ra từ nó: "Tôi không mặc có được không?"

"Diễn viên nhà ma cũng là diễn viên mà. Tiểu Uyển, cô thử nghĩ lại những lời thầy cô ở trường sân khấu điện ảnh từng dạy xem, mình phải nghiêm khắc với bản thân mới được." Trần Ca giũ mạnh chiếc áo trên tay, một chiếc mặt nạ da người giả rơi ra.

Trần Ca cũng không biết trong áo còn giấu thứ này. Hắn nhặt nó lên, chỉ vừa liếc mắt nhìn một cái mà sống lưng đã lạnh toát.

Chiếc mặt nạ được chắp vá từ gương mặt của nhiều người đàn ông khác nhau bằng những đường khâu thô bạo, nhìn kiểu gì cũng toát lên vẻ điên loạn đến cùng cực.

"Ông chủ, anh đừng bảo là tôi phải đeo cả cái thứ này vào nhé." Từ Uyển đã lùi hẳn ra đến cửa.

"Chỉ thử một lần thôi mà, tôi muốn xem hiệu ứng tổng thể của bối cảnh mới ra sao. Lần sau để tôi đóng giả ma, được không?" Giọng điệu của Trần Ca lúc này chẳng khác nào ác quỷ đang dụ dỗ con người sa ngã trong truyện cổ tích.

"Được rồi... thế tôi thử xem sao." Rốt cuộc Từ Uyển vẫn mủi lòng đồng ý. Cô nhận lấy mặt nạ và chiếc áo blouse, cũng chẳng thèm né tránh Trần Ca mà cởi luôn bộ đồ cổ trang, thay đồ ngay tại chỗ: "Nói thật nhé ông chủ, định nghĩa của anh về hai chữ 'đồng phục' đúng là làm tôi mở mang tầm mắt đấy."

Quấn những sợi xích sắt bên trong lên người, khoác chiếc áo nhuốm đẫm máu tươi vào, khoảnh khắc Từ Uyển đeo chiếc mặt nạ lên, toàn thân cô dường như xảy ra một sự biến đổi kỳ lạ. Cả người cô toát ra một luồng khí tức điên cuồng, hiểm độc và tàn nhẫn đến tột cùng.

"Rất tuyệt." Trần Ca không dám để Từ Uyển soi gương, hắn sợ cô sẽ tự dọa chết khiếp chính mình: "Nào, cầm thêm cái này nữa."

Trần Ca lấy cây búa có hình thù kỳ quái từ trong rương ra. Cây búa dài chừng bốn mươi centimet, cán búa mang hình dáng hệt như xương sống của người sống, phần đuôi nối liền với sợi xích sắt trong áo, hai bên đầu búa còn có những chiếc đinh nhọn chuyên dùng để xả máu: "Bên trong rỗng ruột nên không nặng lắm đâu. Lúc di chuyển nhanh nếu thấy vướng víu, cô cứ kéo lê nó dưới sàn mà chạy."Từ Uyển đành buông xuôi, gật đầu nhận lấy cây búa.

"Cô để điện thoại ở túi ngoài, kiểm tra lại tai nghe đi, giữ liên lạc bất cứ lúc nào nhé. Nếu không có vấn đề gì thì đến lượt chúng ta lên sàn rồi."

"Chúng ta á? Ông chủ, anh cũng vào trong đó sao?" Từ Uyển ngoảnh lại nhìn Trần Ca. Giọng nói trong trẻo êm tai phát ra từ khuôn mặt đàn ông chắp vá thô kệch kia khiến Trần Ca có cảm giác đau quặn cả dạ dày.

"Đương nhiên, mau đi thôi, chắc khách cũng đang đợi sốt ruột rồi đấy."

Trần Ca đưa Từ Uyển vào bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm, còn mình thì quay lại phòng điều khiển trung tâm.

Nói thì dài dòng chứ thực ra cũng chỉ mới trôi qua vài phút. Hắn tìm thấy bóng dáng của bảy cô cậu sinh viên trường y trên màn hình camera giám sát. Bảy người này nhát gan hơn Cao Nhữ Tuyết nhiều, nhìn biểu cảm trên mặt là đủ biết ai nấy đều đang căng thẳng tột độ.

"Đi nửa ngày trời mà vẫn cứ lượn lờ ở mấy căn phòng đầu tiên trên tầng ba, xem ra mình phải tạo chút áp lực cho bọn họ rồi." Trần Ca đổi nhạc nền thành bản "Thứ Sáu Đen Tối" trước, sau đó gọi cho Từ Uyển: "Tiểu Uyển, bối cảnh kinh dị mới này rất rộng, không chỉ bao trọn toàn bộ tầng ba nhà ma mà còn lấn sang một phần tầng một và tầng hai, hai bên trái phải đều có cầu thang. Lát nữa cô đừng chạy lung tung, cứ nghe theo chỉ đạo của tôi nhé."

"Rõ."

Dặn dò Từ Uyển xong, Trần Ca tự hóa trang đơn giản cho mình một chút, rồi đi theo lối dành cho nhân viên để tiến vào bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm.

Hắn sở hữu chiếc điện thoại đen, có thể điều khiển hàng chục cơ quan bí mật trong bối cảnh mọi lúc mọi nơi. Chỉ riêng điểm này thôi, độ hấp dẫn của Chạy Trốn Nửa Đêm đã vượt xa Minh Hôn và Đêm cương thi sống lại rồi.

Dọc theo hành lang u ám và lạnh lẽo, bồn tắm trong một căn phòng nào đó bị đẩy sang một bên. Trần Ca bò từ dưới lên, sau đó cẩn thận khôi phục mọi thứ lại như cũ.

"Tiểu Uyển, hiện tại bọn họ có thể đang ở gần phòng 207 tầng ba, cô ra cầu thang bên trái canh chừng trước đi, đợi chỉ thị tiếp theo của tôi." Nói xong, Trần Ca nhắm mắt một lúc để thích nghi với bóng tối bên trong, sau đó men theo cầu thang bên phải đi lên tầng ba.

Lúc này, đám sinh viên Học viện Pháp y Hàm Giang hoàn toàn không hay biết "nguy hiểm" đang cận kề, vẫn đang chăm chú lục lọi đống đồ đạc lộn xộn trong phòng với hy vọng tìm thấy manh mối gì đó.

"Cái nhà ma này ngoài việc hơi u ám với nhiệt độ thấp một chút thì hình như cũng chẳng có gì đáng sợ, có phải chúng ta nhạy cảm quá rồi không?" Hầu Tử là người thấp nhất hội, cũng là kẻ nói nhiều nhất: "Phong ca, em thấy chúng ta nên chia làm hai đội đi, như vậy tìm kiếm sẽ nhanh hơn. Cả đám cứ túm tụm lại một chỗ lãng phí thời gian lắm."

Người cao nhất chính là Phong ca mà Hầu Tử vừa gọi. Lúc mới bước vào bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm, phát hiện mọi sự chuẩn bị trước đó của mình đều đổ sông đổ bể, hắn cũng hơi hoảng. Nhưng thời gian trôi qua, hắn dần cảm thấy chỗ này dường như không đáng sợ cho lắm: "Tách ra cũng được, vậy Hầu Tử, Lão Tống, hai cậu dẫn hai bạn nữ tìm kiếm các phòng bên trái nhé, ba người bọn anh sẽ tìm các phòng bên phải."

"Đáng lẽ phải làm vậy từ sớm rồi, em thật sự không hiểu chỗ này có gì đáng sợ luôn, so với nhà xác của trường mình thì còn kém xa." Người lên tiếng là một cô gái, cũng là người duy nhất nhuộm tóc trong nhóm. Cô mang khí chất hoàn toàn trái ngược với Cao Nhữ Tuyết, gương mặt trang điểm kỹ càng, trông chín chắn và quyến rũ, chẳng giống sinh viên còn ngồi trên ghế nhà trường chút nào.

"Huệ tỷ, Phong ca, tuyệt đối đừng chủ quan, tốt nhất chúng ta cứ đi chung với nhau đi." Hạc Sơn nép trong đám đông, mặt mày nhăn nhó méo xệch: "Ông chủ nhà ma này trước giờ chẳng bao giờ làm theo lẽ thường đâu. Mọi người chưa xem livestream của anh ta nên không biết, đó đích thị là một thằng điên không cần mạng đấy!"