Vừa đăng nhập vào tài khoản diễn đàn, Trần Ca liền phát hiện tên người dùng của mình đã được nâng cấp thành màu tím. Vào trang quản trị xem, hắn mới hiểu ra: đoạn video dài ba mươi phút hắn đăng trước đó đã được chia sẻ và đề xuất rầm rộ, tính đến nay đã có gần một nghìn lượt bình luận bên dưới.
Lướt sơ qua một lượt, Trần Ca chẳng thấy thông tin gì hữu ích, đại đa số mọi người chỉ vào hóng hớt cho vui.
"Còn nước còn tát vậy, biết đâu lại câu được người trong nghề thì sao?" Trần Ca chỉnh sửa lại bài viết, bổ sung thêm vài mô tả chi tiết về con quái vật trong gương, sau đó tận dụng đặc quyền của tài khoản tím để đăng bài cầu cứu.
"Sau khi chơi thử trò chơi trong video, tôi phát hiện quái vật trong gương đã bám lấy mình! Xin hỏi làm cách nào để trừ khử thứ này đây!"
Bài viết vừa đăng lên chưa được bao lâu, bên dưới đã có người bình luận.
"Chủ thớt, anh mà vẫn còn sống á?"
"Khuyên anh tạt máu chó mực vào nó, hoặc nuôi một con gà trống. Gà gáy sáng là trời rạng, mấy thứ dơ bẩn không dám đến gần gà trống đâu."
"Nhập vai sâu quá rồi đấy, khuyên anh rẽ trái đi khám khoa thần kinh đi."
"Ma quỷ là ký ức còn lưu lại nhân gian, anh chém quỷ sẽ làm tổn hại âm đức của bản thân. Bể khổ vô biên, chi bằng mỗi bên nhường nhau một bước."
"Lầu trên đang nói đạo lý với ma quỷ đấy à?"
"Lệnh trừ quỷ Mao Sơn Thất Sát, hàng chuẩn Thiên Sư xuất phẩm đây! Xem ID Taobao trên avatar của tôi nhé! Đặt hàng thành công tặng kèm một bản pháp quyết Ngũ Quỷ Vận Tài!"
"Trộn đậu nành, gạo trắng và chu sa lại với nhau, sau đó ngâm nước muối mười lăm phút. Rải đậu thành binh, tìm hiểu thử đi."
"Tôi từng xem một video, kể về một ông bị nữ quỷ bám theo. Để thoát khỏi nó, ông này đã mua một khẩu súng. Đợi đến đêm lúc nữ quỷ lại tới quấy rầy, ông thần này liền tự nã một phát vào người mình, sau đó ổng kéo nữ quỷ vào phòng ngủ..."
"Chủ thớt, không đùa đâu, tôi chỉ cho anh một cách thực sự hữu dụng! Hãy tìm một con dao sắt, tốt nhất là loại dao mổ từng sát sinh, từng dính máu. Quỷ là một dạng năng lượng từ trường đặc biệt, loại dao như vậy có thể chém nó bị thương đấy!"
Trần Ca lướt xem hồi lâu, thấy cũng chỉ có cách dùng dao sắt chém quỷ là nghe có vẻ đáng tin nhất, số còn lại không phải nói nhảm thì cũng khó mà thực hiện được. Hắn cũng biết trong truyền thuyết dân gian, máu chó mực và gà trống có thể trừ tà, nhưng nửa đêm nửa hôm thế này bảo hắn đi đâu kiếm mấy thứ đó cơ chứ.
Thoát khỏi diễn đàn, Trần Ca ném điện thoại sang một bên, ngồi ngẩn người trên ghế.
Chiến đấu với một con quái vật chưa rõ lai lịch là chuyện liên quan đến an nguy tính mạng của bản thân, hắn tuyệt đối không thể gửi gắm toàn bộ hy vọng vào mấy bình luận mập mờ kia được.
Quanh đi quẩn lại, Trần Ca lại lấy chiếc điện thoại đen ra. Thời khắc then chốt vẫn phải trông cậy vào nó, cũng chỉ có chiếc điện thoại đen này mới đáng để hắn tin tưởng tuyệt đối.
Có điều, điện thoại đen luôn tuân theo nguyên tắc trao đổi ngang giá, muốn nhận được thứ gì thì phải đánh đổi trước.
Qua mấy ngày thử nghiệm, Trần Ca cũng đã mò mẫm ra được vài quy luật ẩn của chiếc điện thoại đen, chẳng hạn như về phần thưởng nhiệm vụ.
Nhiệm vụ hằng ngày ở hai độ khó "Đơn giản" và "Bình thường" thường có phần thưởng là đạo cụ hỗ trợ kinh doanh nhà ma. Chỉ có phần thưởng của nhiệm vụ ác mộng mới tác động trực tiếp lên bản thân hắn, ban cho những năng lực đặc thù hiếm thấy.
Muốn xử lý thứ trong gương, việc đi hoàn thành nhiệm vụ độ khó "Đơn giản" và "Bình thường" chẳng có chút ý nghĩa nào, chỉ có phần thưởng của nhiệm vụ ác mộng mới phát huy tác dụng.Nhưng điều khiến Trần Ca chần chừ là bản thân nhiệm vụ ác mộng vốn đã vô cùng nguy hiểm, khéo quái vật trong gương còn chưa xử lý xong lại rước thêm thứ mới về.
"Rốt cuộc phải làm sao đây? Liều một phen, hay là đợi thêm chút nữa?" Trần Ca lướt điện thoại đen. Đã qua mười hai giờ đêm, toàn bộ nhiệm vụ hằng ngày đều được làm mới.
"Độ khó đơn giản: Nếu muốn mang lại cho du khách một trải nghiệm cực kỳ rùng rợn, trước tiên cần chú ý đến nhịp độ tham quan. Việc diễn viên và bẫy rập xuất hiện quá sớm hoặc quá muộn đều sẽ khiến du khách mất hứng. Vì vậy, tôi đề xuất bạn lắp đặt thiết bị cảm biến âm thanh cùng hệ thống camera giám sát trong nhà ma để luôn nắm bắt được tiến độ tham quan của du khách."
"Độ khó bình thường: Bạn đã nhận được một cơ hội mở rộng nhà ma, xin hãy nhanh chóng tìm mặt bằng thích hợp để tiến hành! Do bị giới hạn về không gian, trước khi việc mở rộng hoàn tất, bạn không thể thực hiện bất kỳ nhiệm vụ thử nghiệm bối cảnh nào!"
"Độ khó ác mộng: Phòng tắm lúc đêm khuya luôn phát ra những âm thanh kỳ lạ. Nếu muốn biết nguyên nhân, hãy làm theo lời tôi."
"Lưu ý! Một số nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, xin hãy cẩn trọng khi lựa chọn!"
Trần Ca nhìn ba nhiệm vụ hằng ngày. Nhiệm vụ bình thường thì tạm thời hắn chưa đủ khả năng hoàn thành nên bỏ qua luôn, lựa chọn còn lại chỉ có nhiệm vụ đơn giản và nhiệm vụ ác mộng.
"Nếu sáng mai chú Từ đưa tiền, mất khoảng một ngày là mua đủ camera giám sát, nhưng chắc chắn không lắp xong ngay được. Còn nhiệm vụ ác mộng, đọc giới thiệu thì thấy liên quan đến phòng tắm, hơi quái dị." Trần Ca vẫn đang do dự. Nhiệm vụ đơn giản chưa chắc đã hoàn thành kịp, phần thưởng lại hẻo, còn nhiệm vụ ác mộng thì quá nguy hiểm, chẳng biết sẽ đụng phải thứ gì.
Hắn ngồi trong phòng chứa đồ trầm ngâm suy nghĩ. Còn chưa kịp đưa ra quyết định, trong nhà ma lại vang lên âm thanh cào rạch kia, thậm chí còn chói tai hơn lúc trước.
Trần Ca ngẩng đầu nhìn trần nhà, âm thanh đó vẫn truyền xuống từ tầng ba.
"Mình đã mang cả bốn con búp bê vải ra ngoài rồi, nó còn rạch cái gì được nữa?" Trần Ca cũng bắt đầu phát cáu với thứ dơ bẩn trong gương. Hắn nhét con búp bê vải đã khâu vá xong vào túi áo, xách búa sắt chạy một mạch lên tầng ba.
Vừa mở cánh cửa lớn của kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm ra, hắn đã sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Ngay trước cửa vương vãi vài mảnh gương vỡ, trên cánh cửa gỗ chằng chịt những vết cào màu trắng.
"Con quái vật này đang cào cửa! Rốt cuộc nó muốn làm gì?"
Lưng Trần Ca toát mồ hôi lạnh. Hắn không dám tưởng tượng cảnh lúc mình đang ngủ say lại có một con quái vật cầm mảnh gương vỡ chạy lung tung khắp nơi. Hắn tuyệt đối không cho phép trong nhà ma của mình tồn tại một kẻ nguy hiểm đến mức này!
Trần Ca trước nay tính tình vốn hiền lành, hiếm hoi lắm mới sa sầm nét mặt. Hắn khóa chặt cửa lớn kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm, xách búa sắt đi dọc hành lang, đẩy tung từng cánh cửa phòng, xông vào trong đập nát bét toàn bộ gương trên tầng ba.
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên không dứt, những mảnh gương vỡ vụn văng tung tóe đầy đất. Mãi cho đến khi đi tới cuối hành lang tầng ba, Trần Ca mới bình tĩnh lại.
"Lúc làm nhiệm vụ ác mộng lần đầu, con quái vật này bị búp bê vải chặn lại trong gương, không thể phản kháng. Về sau khi tấn công Hạc Sơn, nó cũng chỉ có thể gây ra ảnh hưởng yếu ớt. Nhưng sau khi tập kích Hạ Phong, thứ này đã có thể bước ra khỏi gương rồi! Nó cũng đang lớn mạnh, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh!" Trần Ca không muốn chờ đợi thêm nữa. Nhà ma của hắn vừa mới khởi sắc, không thể để bị hủy hoại trong tay một con quái vật vô danh được.
Xách búa sắt bước ra khỏi kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm, sau khi khóa kỹ cửa lớn, Trần Ca mang theo quyết tâm được ăn cả ngã về không, mở điện thoại đen lên rồi dứt khoát nhận nhiệm vụ ác mộng: "Hy vọng phần thưởng nhiệm vụ lần này sẽ ra trò một chút.""Xác nhận nhận nhiệm vụ hằng ngày độ khó ác mộng? Sau khi nhận, có thể sẽ xảy ra những tình huống không lường trước."
"Xác nhận."
Màn hình điện thoại lóe lên, thông tin nhiệm vụ cụ thể hiện ra.
