Hít sâu vài hơi, Trần Ca vã nước lạnh lên mặt, mãi lúc sau mới bình tĩnh lại được.
"Đến lúc phải đi rồi."
Trần Ca lấy chiếc ba lô lần trước ra, nhét thư tình của Trương Nhã, sạc dự phòng và búa công cụ vào. Rút kinh nghiệm từ lần trước, hắn nhét thẳng con dao gọt hoa quả vào túi quần, rồi cất con búp bê vải bố mẹ để lại vào túi áo trong.
Tuy nhìn cộm lên không được đẹp mắt cho lắm, nhưng ít ra làm vậy mới khiến hắn yên tâm.
Thu xếp xong xuôi, Trần Ca khóa cửa Nhà ma lại, vội vã chạy ra khỏi công viên.
Bây giờ là mười hai giờ mười lăm phút đêm, đường sá vắng tanh. Đợi thêm mười phút nữa, hắn mới vẫy được một chiếc taxi ở ngã tư.
"Đến khu vực trường tư thục Tây Thành. Cháu đang vội, phiền chú chạy nhanh một chút."
"Được, lên xe đi." Chú tài xế là một người rất xởi lởi, trong xe còn đang mở mấy bài nhạc DJ thịnh hành từ vài năm trước.
Xe lăn bánh, Trần Ca ngồi ở ghế sau, tranh thủ lên mạng tra cứu thông tin liên quan đến nhiệm vụ lần này.
Vừa mở nhiệm vụ độ hảo cảm lên, đập vào mắt hắn đầu tiên là câu chuyện cổ tích "Đôi giày múa màu đỏ" của Andersen. Hắn tìm bản gốc trên mạng, đọc lướt qua một lượt rồi cảm thấy câu chuyện này hơi rợn người.
Nội dung chính kể về một cô bé có được một đôi giày múa màu đỏ tuyệt đẹp. Cô bé thường xuyên đi đôi giày này đến nhà thờ, có lẽ vì báng bổ thần linh nên không thể nào cởi nó ra được nữa, chỉ có thể nhảy múa liên tục không ngừng. Cô bé sợ hãi, bất lực, kiệt sức, cuối cùng đành cầu xin người tiều phu chặt đứt đôi chân của mình. Tiếp sau đó, tình tiết kinh dị nhất của toàn bộ câu chuyện xuất hiện: đôi chân bị chặt đứt kia vẫn xỏ trong đôi giày múa màu đỏ, nhảy tưng tưng rồi chạy đi mất...
"Thế này mà gọi là truyện cổ tích à?" Trần Ca không dám tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Nhiệm vụ đêm nay của hắn chính là tìm thấy đôi giày múa màu đỏ của Trương Nhã.
"Lúc mình rút trúng Bức thư tình bị nguyền rủa, điện thoại đen từng miêu tả Trương Nhã mặc bộ đồng phục nhuốm máu và mang một đôi giày múa màu đỏ. Lúc chết cô ấy vẫn giữ nguyên bộ dạng này. Chẳng lẽ câu chuyện cổ tích kia là thật? Một khi đã xỏ vào thì không thể cởi ra được nữa?"
Trong lòng Trần Ca hơi hoang mang. Nhiệm vụ lần này không giống những lần trước, thứ hắn phải đối mặt là một Hồng y lệ quỷ sở hữu hẳn một trang giới thiệu riêng. Đó là đãi ngộ chỉ dành cho những ác quỷ hung tàn và mang oán niệm sâu nặng nhất.
"Xem ra đôi giày múa màu đỏ chính là mấu chốt của đêm nay." Trần Ca đọc đi đọc lại câu chuyện cổ tích kia mấy lần. Thông điệp chính của nó là răn dạy con người không nên ham hư vinh, phải luôn giữ lòng khiêm nhường và kính sợ. "Điện thoại đen lôi câu chuyện này ra ngay lúc bắt đầu nhiệm vụ, rốt cuộc là có thâm ý gì?"
Tạm thời chưa nghĩ ra, hắn dứt khoát thoát trang đó rồi bắt đầu tìm kiếm những thông tin liên quan đến trường tư thục Tây Thành.
Ngôi trường này chỉ hoạt động được hai năm rưỡi thì bị đóng cửa, tính đến nay đã bỏ hoang một thời gian dài.
Về lý do đóng cửa, trên mạng có đủ loại lời đồn, người thì bảo do thu phí vô lý, người lại nói vì giấy tờ không đầy đủ.
Trần Ca kiên nhẫn đọc hết toàn bộ thông tin, nhưng cái tên Trương Nhã từ đầu chí cuối không hề xuất hiện, cứ như thể cô hoàn toàn chẳng có quan hệ gì với ngôi trường này vậy.
"Có vấn đề! Chân tướng tuyệt đối không giống mấy lời phỏng đoán trên mạng, chắc chắn phải có uẩn khúc sâu xa hơn." Trần Ca nhìn những cột đèn đường không ngừng lùi lại phía sau ngoài cửa sổ, khẽ nheo mắt: "Rốt cuộc phải trải qua chuyện gì mới có thể khiến một cô gái hóa thành Hồng y lệ quỷ? Oán khí ngút trời của cô ấy bắt nguồn từ đâu? Chuyện này và đôi giày múa màu đỏ có mối liên hệ thế nào?"Trần Ca đang suy nghĩ miên man thì tiếng nhạc DJ trong xe đột nhiên to hẳn lên. Hắn ngơ ngác nhìn về phía ghế lái, phát hiện bác tài cũng đang nhìn qua gương chiếu hậu để quan sát mình.
"Có chuyện gì buồn bực hả cậu trai? Còn trẻ thế kia mà sao mặt mày cứ ủ rũ thế?" Bác tài thuộc tuýp người thích buôn chuyện, vừa lên xe đã bắt chuyện vài câu, nhưng vì bận tra cứu thông tin nên Trần Ca không để ý lắm.
"Dạo này cháu đột nhiên gặp phải nhiều chuyện mới mẻ quá nên hơi xoay xở không kịp ạ." Trần Ca cười lịch sự, cất điện thoại đi.
"Dục tốc bất đạt, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Bực dọc thì cứ nghe mấy bài nhạc bốc, quẩy lên là xong hết." Bác tài xế rung đùi theo nhịp nhạc. Tinh thần người này rất lạc quan, rõ ràng là thức đêm chạy taxi mà cứ làm như đang đi hóng gió lúc nửa đêm vậy: "Mà này, nửa đêm nửa hôm cậu chạy đến trường tư thục Tây Thành làm gì? Chỗ đó hoang vu lắm, xung quanh hình như cũng chẳng có khu dân cư nào."
Trần Ca mấp máy môi, cuối cùng vẫn nói thật: "Cháu đi hẹn hò."
"Hẹn hò? Giờ này mà còn chạy ra ngoài hẹn hò á?" Bác tài quay đầu nhìn Trần Ca một cái.
"Thật đấy ạ, cháu cũng không biết phải nói với bác thế nào, tính tình cô ấy không tốt lắm, tính cách cũng hơi kỳ quái..." Trần Ca cố gắng diễn đạt sao cho bình thường một chút. Đối với một người đàn ông chưa từng hẹn hò bao giờ, được một cô gái xinh đẹp mời đi chơi hẳn là một chuyện khá hãnh diện.
"Thế thì là chuyện tốt chứ sao! Có gì mà phải sầu não, sợ người ta chê cậu à? Nhưng mà cũng phải, làm gì có ai ăn mặc như cậu đi hẹn hò chứ? Tôi nói cho cậu nghe, đàn ông càng phải biết cách ăn diện. Cậu nhìn cái ba lô của cậu xem, hoàn toàn chẳng hợp với phong cách của cậu tí nào."
Bác tài xế như bắn liên thanh, nói đến mức Trần Ca cũng đành bất lực. Người ta đi hẹn hò đều vui vẻ, tràn trề mong đợi, còn buổi hẹn hò của hắn thì lại khá là "ba chấm". Thay vì gọi là hẹn hò, chi bằng bảo đây là hành động tự cứu lấy mạng mình trong tình thế nửa bị ép buộc thì đúng hơn.
"Đàn ông đi hẹn hò tuyệt đối không được keo kiệt, phải ga lăng, đừng vừa gặp đã đòi xin WeChat, phải lắng nghe ý kiến của con gái nhà người ta nhiều vào. Trong mắt chị em, căn bệnh vô phương cứu chữa nhất trần đời chính là bệnh 'trai thẳng vô tâm' đấy, ấn tượng đầu tiên quan trọng lắm..."
Nghe những lời dạy dỗ tận tình của bác tài, Trần Ca rất muốn đổi bản nhạc DJ trong xe thành bài "Áo Cưới", để cho tất cả cùng bình tĩnh lại một chút.
Xe lao đi vun vút, xe cộ và nhà cửa hai bên đường ngày càng thưa thớt, đường sá thu hẹp lại, đèn đường cũng dần biến mất.
Cảnh tượng ngoài cửa sổ xe càng lúc càng hoang vu, vắng vẻ không một bóng người, hai bên đường bắt đầu xuất hiện những cánh rừng nối tiếp nhau.
"Vẫn đi tiếp à? Đằng kia ngoài một ngôi trường ra thì xung quanh chẳng có cái gì đâu, có phải cậu nhầm đường rồi không?" Bác tài nhìn vào bản đồ định vị, cuối cùng cũng chịu đổi chủ đề.
"Không nhầm đâu ạ, bác cứ tìm chỗ đỗ gần trường học là được, hết bao nhiêu tiền thế bác?"
"Mười chín tệ, cậu quét mã trả qua điện thoại đi, tôi vừa mới nhận ca đêm, không có tiền lẻ."
"Vâng."
Trần Ca thò tay lấy điện thoại, sơ ý làm con dao gọt hoa quả trong túi quần rơi theo ra ngoài. Con dao gấp rớt xuống đệm ghế, làm bác tài ở ghế lái giật thót cả tim.
Tiếng nhạc DJ trong xe dần nhỏ đi, bác tài giả vờ giơ tay lên, nhân lúc cầm chai nước bên cạnh, ngón tay lén ấn vào một phím nào đó trên điện thoại.
Những động tác nhỏ này Trần Ca đều thu hết vào mắt. Hắn nở nụ cười khổ, xem chừng đối phương đã coi hắn là kẻ cướp xe mất rồi."Thanh toán thành công." Trần Ca giơ điện thoại lên, liếc nhìn về phía ghế lái: "Bác ơi, bác đang ghi âm chuẩn bị báo cảnh sát đấy à?"
Bác tài đang uống nước suýt thì sặc, ông ho sặc sụa mấy tiếng rồi xua tay lia lịa.
"Thật ra cháu cũng hiểu cho bác, nhưng mà..." Trần Ca nhìn bóng dáng ngôi trường quái dị lờ mờ ngoài cửa sổ: "Cháu đến đây hẹn hò thật đấy."
