"Thế anh cô nghe xong phản ứng thế nào?"
Một kẻ bị quỷ hồn đeo bám, tinh thần vốn đã không bình thường, khi bị đe dọa rất dễ có những hành vi quá khích. Những lời tiếp theo của cô Phạm Úc đã chứng minh suy đoán của Trần Ca là đúng.
"Chị dâu dọa nếu không ly hôn sẽ ra đồn công an báo án, anh tôi nghe xong ngược lại bình tĩnh hẳn. Anh ấy suy nghĩ cả một buổi chiều, cuối cùng đồng ý ly hôn." Cô Phạm Úc lộ vẻ mặt phức tạp: "Bây giờ nghĩ lại, cái mà anh tôi suy tính vào chiều hôm đó chắc chắn không phải là chuyện có nên ly hôn hay không, mà là làm sao để giết người diệt khẩu."
"Mọi chuyện sau đó đều nằm trong kế hoạch của anh tôi. Hôm xảy ra chuyện trời đổ mưa to, anh ấy nhốt Phạm Úc trong văn phòng rồi một mình về nhà. Mọi người phát hiện Phạm Úc biến mất, cứ ngỡ thằng bé đi lạc nên đổ xô ra ngoài tìm kiếm. Anh trai và chị dâu cùng nhau đến trường trung học Mộ Dương."
"Hơn chín giờ tối tôi về đến nhà, thấy hai người vẫn chưa về, sợ xảy ra chuyện chẳng lành nên mới tới trường trung học Mộ Dương tìm."
"Ngọn núi phía sau trường có một cái giếng cạn. Mấy ngày trước khi xảy ra chuyện, do mưa lớn gây sạt lở đất nên miệng giếng đã bị vùi lấp. Lúc tôi tới nơi thì vừa hay thấy anh trai đang dọn dẹp bùn đất quanh miệng giếng."
"Ban đầu tôi không thấy chị dâu đâu, lúc đó cũng chẳng để ý, liền chạy tới gọi anh tôi một tiếng. Đến khi lại gần tôi mới phát hiện, thi thể của chị dâu đang kẹt cứng ngay miệng giếng."
"Tôi thật sự không ngờ anh trai lại làm ra chuyện như vậy. Ngày thường anh ấy luôn tỏ ra nhã nhặn, lịch sự, quan trọng nhất là anh ấy thực sự rất thương chị dâu."
"Anh tôi đã phát điên rồi. Kể từ lúc cầm tấm ảnh chụp chung kia về nhà, bảo rằng mình bị quỷ ám và có thứ muốn trả thù, tôi đã cảm thấy anh ấy điên rồi."
"Bị tôi bắt quả tang chuyện giết người, anh trai đưa ra hai lựa chọn: giúp anh ấy che giấu mọi chuyện, hoặc là bị anh ấy giết chết."
"Để giữ mạng, tôi đành phải nghe lời anh ấy, làm theo yêu cầu tạo ra những vết thương trên người chị dâu, sau đó cùng anh ấy đào cái giếng cạn kia lên."
Cô Phạm Úc dựa lưng vào tường, vẻ mặt đau đớn: "Tôi đã biến thành kẻ tòng phạm. Đáng sợ hơn là tôi không biết mình sẽ bị anh trai giết chết lúc nào. Anh ấy chắc chắn sẽ không buông tha cho tôi, khéo chôn chị dâu xong xuôi là sẽ ra tay với tôi ngay."
"Cho nên cô đã ra tay trước, giết chết anh trai mình?" Trần Ca lặng lẽ lắng nghe cô Phạm Úc giãi bày. Dưới góc nhìn của hắn, cả cái gia đình này đều không bình thường. Người chồng là một kẻ điên có sở thích quái đản, người vợ biết chuyện lại không đi báo án mà chỉ muốn lấy đó làm cớ uy hiếp để ly hôn.
"Không giết anh ta, người chết có thể sẽ là tôi. Giết anh ta rồi, tôi sẽ trở thành người thân duy nhất của Phạm Úc, không còn ai tranh giành tình thương của nó với tôi nữa." Đến tận khoảnh khắc này, cô Phạm Úc mới chịu nói ra sự thật.
"Phạm Úc vốn dĩ không phải con của cô, nói đến chuyện tranh giành, cũng chỉ do cô tự mình đa tình thôi." Đối với những lời này, Trần Ca chỉ tin một nửa. Chuyện ba năm trước giờ đã chết không đối chứng, đúng sai trắng đen đều do một miệng người phụ nữ này định đoạt.
"Cậu sai rồi! Hai đứa con đã chết của tôi đã nhập vào người Phạm Úc, cho nên nó mới biết đủ mọi thói quen của chúng! Phạm Úc không chỉ là con của anh chị tôi, mà nó còn là con của tôi nữa!" Từng đường gân xanh nổi cộm trên gương mặt cô Phạm Úc, bờ môi bà ta bị cắn đến bật máu.
Thấy bộ dạng này của bà ta, Trần Ca cũng không tiếp tục kích động thêm nữa.
Người phụ nữ này nói anh trai mình phát điên, nhưng theo Trần Ca thấy, bản thân bà ta cũng là một kẻ mang bệnh. Có lẽ cái chết bất ngờ của chồng và hai đứa con là cú sốc khiến bà ta không thể chấp nhận được, lại thêm việc Phạm Úc tình cờ nhìn thấy được vong hồn của hai đứa em, mới dẫn đến việc bà ta cưỡng ép áp đặt thứ tình yêu vặn vẹo này lên người thằng bé.Nhìn người phụ nữ đang nằm rạp trên mặt đất với vẻ mặt đau đớn, Trần Ca chợt nhớ lại lời nhắc nhở lúc nhiệm vụ của điện thoại đen mới bắt đầu —— Trong lòng mỗi người đều có một cái giếng sâu không đáy, nơi chôn giấu những ký ức không thể thốt nên lời, chẳng nỡ ngoảnh lại nhìn.
"Đứng dậy đi, dẫn tôi tới chỗ anh trai cô giấu xác xem thử."
"Không tìm thấy nữa đâu. Sau khi anh trai nhét chị dâu xuống giếng, tôi cũng đẩy luôn anh ấy xuống. Anh ấy ở cùng thi thể của chị dâu, gào thét nguyền rủa dưới giếng, nhưng mưa to quá, chẳng ai nghe thấy tiếng anh ấy cả." Cô của Phạm Úc đưa tay túm chặt tóc, hai cánh tay ả run rẩy không sao kiềm chế nổi: "Tôi lấp đất xuống giếng, rồi khôi phục lại mọi thứ như cũ. Ba năm trôi qua rồi, chắc chắn không thể tìm thấy cái giếng đó nữa đâu."
"Cô chỉ cần cho tôi biết một khu vực đại khái là được." Trần Ca chỉ hỏi han rất bình thường, nhưng phản ứng của cô Phạm Úc lại càng lúc càng gay gắt.
"Không ai tìm được đâu!" Ký ức như lưỡi dao cắm thẳng vào tim cô của Phạm Úc, sắc mặt ả bỗng chốc trở nên dữ tợn: "Tôi sẽ nuôi nấng Phạm Úc khôn lớn, tôi sẽ dành cho nó toàn bộ tình yêu của mình!"
"Nếu cô thực sự nghĩ cho Phạm Úc thì đã không làm như vậy. Tình yêu của cô thực chất chỉ làm cảm động chính bản thân cô mà thôi." Ngay từ lúc ở Nhà ma, Trần Ca đã nhận ra Phạm Úc thà nói chuyện với một người ngoài như hắn chứ tuyệt nhiên không thèm để ý đến cô ruột, mối quan hệ giữa hai người có thể nói là cực kỳ tồi tệ.
"Cô cũng từng nói, khi chồng con cô gặp nạn, trong lúc cô đau khổ nhất, chính Phạm Úc đã vẽ ra các em để dỗ cô vui. Nó thật lòng muốn giúp cô, nhưng cô lại giết cha của nó." Trần Ca nghĩ tới căn phòng dán đầy những hình người tí hon màu đỏ kia, nếu hắn không nhúng tay vào chuyện này, e rằng tương lai sự việc sẽ còn phát triển theo chiều hướng tàn nhẫn hơn: "Cô nên thấy may mắn vì Phạm Úc vẫn chỉ là một đứa trẻ."
Chịu sự trừng phạt của pháp luật là điều tốt cho cả Phạm Úc lẫn cô của nó. Việc Phạm Úc tìm kiếm thiên đường dưới đáy giếng chứng tỏ nó đã tận mắt chứng kiến tất cả, biết rõ cô mình chính là hung thủ giết người.
Nếu đợi nó lớn hơn chút nữa, khéo khi nó sẽ đem những chuyện cô nó từng làm, trút lại y nguyên lên chính người ả.
Một khi đã giết người, cuộc đời của Phạm Úc coi như cũng bị hủy hoại hoàn toàn.
"Hãy để bi kịch này chấm dứt tại đây đi." Tắt livestream, Trần Ca bấm số gọi cảnh sát. Rốt cuộc cô của Phạm Úc sẽ phải nhận hình phạt thế nào, không đến lượt hắn định đoạt.
"Sống cùng kẻ giết hại cha mẹ mình, hèn chi Phạm Úc còn nhỏ tuổi mà đã xuất hiện triệu chứng rối loạn lưỡng cực. Cô chính là nguồn cơn gây bệnh của nó."
Trong lúc Trần Ca gọi cảnh sát, cô của Phạm Úc lắc đầu nguầy nguậy, miệng lầm bầm không rõ đang nói gì, cố sức lao ra khỏi nhà vệ sinh.
"Đừng vùng vẫy vô ích nữa." Trần Ca bám theo phía sau, hắn sợ cô của Phạm Úc kích động rồi lại làm ra chuyện dại dột gì đó.
Hai người đi xuống tầng một, lúc đi ngang qua phòng học cuối cùng, cô của Phạm Úc bỗng ngã nhào xuống sàn mà không hề có dấu hiệu báo trước, mãi không bò dậy nổi.
Trông ả cứ như vô duyên vô cớ bị ai đó giật mạnh một cái, cực kỳ quỷ dị.
Trần Ca dừng lại ở nơi cách đó vài mét rồi thả chậm bước chân. Cô của Phạm Úc ngã ngay trước cửa phòng học cuối cùng, đối với căn phòng này, Trần Ca cũng có chút e dè.
Hắn nép sát vào bức tường phía bên kia hành lang rồi liếc nhìn vào trong phòng. Giờ đã qua nửa đêm, phòng học vốn dĩ trống huếch trống hoác chẳng biết từ lúc nào đã ngồi chật ních học sinh, trên bục giảng còn có một ông lão thấp béo đang đứng.
