Cảnh tượng trong phòng học, cô của Phạm Úc cũng nhìn thấy. Từng đứa trẻ cúi gục đầu bên cạnh bàn học giống hệt những người trong bức ảnh chụp chung mà anh trai ả mang về nhà.
Ả ngã nhào xuống đất, nét mặt kinh hoàng đông cứng lại, tay chân bủn rủn không nghe theo sự điều khiển, mãi vẫn không gượng dậy nổi.
"Đừng nói gì hết!"
Trần Ca sải bước tới trước mặt cô của Phạm Úc, tóm lấy cánh tay rồi lôi ả chạy thẳng ra ngoài tòa nhà!
Truyền thuyết là thật, bất kể nguyên nhân cái chết là gì, cuối cùng những người đó đều quay trở về nơi này.
"Cậu cũng nhìn thấy rồi đúng không?!"
Nhìn qua ảnh chụp và tự mình trải nghiệm là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt. Hai mắt cô của Phạm Úc trợn trừng lồi cả ra, ả thở không ra hơi, giọng nói đứt quãng.
"Rút ra ngoài trước đã." Trần Ca lôi cô của Phạm Úc chạy tới cửa. Lúc rời đi, hắn ngoái đầu liếc nhìn căn phòng kia một cái, cửa nẻo đóng chặt, bên trong tối đen như mực.
"Mình vào đây lâu như vậy mà không hề bị chúng chủ động tấn công, có vẻ những thứ kẹt lại nơi này không phải ác linh." Trần Ca nghĩ vậy là có cơ sở. Cô gái bị bố của Phạm Úc ép đến phát điên đã tự sát ở căn phòng cuối cùng, kẻ đứng ra giúp đỡ cô chính là những linh hồn ở đây. Trước đó, kẻ cảnh cáo bố của Phạm Úc dường như cũng là linh hồn chốn này. Chúng đang tìm cách bảo vệ, mặc dù phương pháp có hơi lệch lạc.
Trần Ca dìu cô của Phạm Úc tới cửa chính, nép cạnh cánh cửa rách nát để tránh mưa.
Đã qua mười hai giờ đêm, hắn không dám nán lại trong ba tòa nhà kia nữa, cộng thêm biến số là cô của Phạm Úc ở ngay bên cạnh, hắn buộc phải cẩn trọng hơn.
Cơn mưa dần ngớt hạt. Hơn một giờ sáng, bên ngoài bụi rậm le lói ánh đèn. Thấy vậy, Trần Ca lập tức bật đèn pin, đồng thời lớn tiếng gọi to.
Bụi rậm bị gạt sang hai bên, một đoàn người mặc áo mưa dẫm đạp tạo thành một lối đi tiến vào.
"Ở đây! Nghi phạm đã bị khống chế!"
Ban đầu Trần Ca gọi rất to, nhưng đợi đến khi nhìn rõ mặt người đi đầu, hắn bỗng dưng thấy chột dạ.
"Sao lúc nào cũng là cậu thế hả?" Đội trưởng Lý đi đầu tiên, vừa bước tới cửa nhìn thấy Trần Ca là cơ mặt giật giật: "Trong vòng một tuần, ba lần liên tiếp nhận thông báo xuất cảnh khẩn cấp đều vì cùng một người, chuyện này trong ba mươi lăm năm kể từ ngày thành lập đồn công an Tây Thành mới gặp lần đầu tiên đấy. Cậu có biết không, người ở trung tâm báo án nghe giọng cậu quen tai lắm rồi đấy."
Trần Ca bị đội trưởng Lý nói cho nghẹn họng. Hắn cũng thấy hơi ngượng, vội vàng đỡ cô của Phạm Úc dậy rồi bước về phía ông.
Đội trưởng Lý gọi người phía sau phá cửa lớn rồi bước vào trong: "Cô ta là nạn nhân à?"
"Không, người phụ nữ này là một trong những hung thủ." Trần Ca giao cô của Phạm Úc cho viên cảnh sát bên cạnh.
"Một trong những hung thủ?" Đội trưởng Lý nháy đèn pin ba lần, ra hiệu cho mọi người xung quanh cảnh giác: "Những hung thủ khác vẫn còn trốn bên trong à?"
"Tên hung thủ còn lại chết rồi." Trần Ca cố gắng tóm tắt ngắn gọn nhất những gì mình biết: "Anh trai của người phụ nữ này có sở thích nhìn trộm. Chị dâu ả sau khi phát hiện ra chuyện đó đã đòi ly hôn, kết quả bị anh ta giết hại. Ả tình cờ bắt gặp cảnh anh trai mình đang gây án, vì sợ bị diệt khẩu nên cuối cùng ả đã ra tay giết luôn anh trai mình."
"Phòng vệ vượt quá giới hạn dẫn đến chết người?" Đội trưởng Lý nắm ngay lấy mấu chốt vấn đề.
"Nếu thật sự là vậy thì người phụ nữ này phải báo cảnh sát ngay từ đầu mới đúng, đằng này sau khi giết người ả lại tự tay dọn dẹp hiện trường. Vụ án xảy ra từ ba năm trước, giờ chết không đối chứng, mọi chuyện tôi biết đều do ả tự kể." Trần Ca chỉ vào cô của Phạm Úc: "Không loại trừ khả năng ả đang nói dối."
"Nơi giấu xác ở đâu?" Đội trưởng Lý còn chẳng buồn hỏi nguyên nhân vì sao Trần Ca lại có mặt ở đây, mấy viên cảnh sát đi cùng cũng mang vẻ mặt đã quá quen với cảnh này, chẳng mảy may nghi ngờ hắn chút nào.
"Chuyện này chú phải hỏi ả thôi." Trần Ca cũng nóng lòng muốn biết vị trí cái giếng sâu, bốn nhiệm vụ nhánh chỉ còn thiếu duy nhất cái này.
Về khoản thẩm vấn tội phạm, đội trưởng Lý có kinh nghiệm hơn Trần Ca nhiều. Ông nhận lấy chiếc khăn sạch từ cấp dưới rồi đưa cho cô của Phạm Úc: "Tội cố ý giết người có mức án cao nhất là tử hình, nhưng nếu là tự vệ dẫn đến chết người, hoặc thái độ nhận tội tốt, có biểu hiện lập công thì có thể được hưởng khoan hồng."
Cô của Phạm Úc nắm chặt chiếc khăn, im lặng không nói nửa lời. Ả dường như không quá sợ hãi cái chết.
"Hãy nghĩ đến người thân của mình đi, ở độ tuổi này chắc cô cũng có con cái rồi nhỉ? Nếu cô ngoan cố không hợp tác, rất có thể cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại chúng nữa đâu." Chú Lý quan sát sắc mặt, nhanh chóng tìm ra điểm đột phá. Câu nói này vừa thốt ra, cô của Phạm Úc liền bắt đầu dao động.
Khuyên nhủ thêm hơn mười phút, cô của Phạm Úc rốt cuộc cũng mở miệng: "Nơi giấu xác ở trên ngọn đồi đất phía sau, tôi chỉ nhớ được một phạm vi áng chừng thôi."
Ả dẫn theo cảnh sát và Trần Ca men sát theo hàng rào đi tới chân một ngọn đồi nhỏ cạnh cửa sau: "Thi thể được giấu trong một cái giếng. Lúc ấy nơi này xảy ra sạt lở đất, miệng giếng đã bị vùi lấp rồi."
Xung quanh đến một con đường đàng hoàng cũng không có, xe cỡ lớn không thể vào được, muốn tìm ra cái giếng kia chỉ có thể dựa vào sức người.
Trần Ca cũng đã tính đến điểm này, cho nên sau khi biết rõ chân tướng mới dứt khoát báo cảnh sát.
"Đội trưởng Lý, nếu không sớm kiểm chứng lời cô ta nói mà kéo dài tới sáng mai thì rất có thể sẽ làm chậm trễ tiến độ phá án đấy." Hắn vô cùng sốt sắng chen tới bên cạnh đội trưởng Lý, nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến nhiệm vụ nhánh cuối cùng.
"Phong tỏa hiện trường trước đã, đợi lực lượng hỗ trợ mang dụng cụ tới rồi mới tiến hành đào bới." Chẳng cần Trần Ca nhắc nhở, đội trưởng Lý đã gọi điện thoại sắp xếp ổn thỏa mọi việc.
Hai giờ mười lăm phút sáng, lực lượng hỗ trợ mang theo dụng cụ đã có mặt. Đội trưởng Lý trực tiếp điều động chỉ huy tại hiện trường, phân chia khu vực phụ trách cho từng người rồi bắt đầu đào bới.
Trần Ca cũng cầm một chiếc xẻng xông vào giúp một tay. Hắn ra sức xúc đất đào bới, không ít cảnh sát thấy một người ngoài như hắn mà cũng xông xáo nhiệt tình đến vậy thì trong lòng ít nhiều cũng thấy cảm động.
Hơn ba giờ sáng, cái giếng sâu sau núi rốt cuộc cũng được tìm thấy.
Bốn giờ ba mươi phút sáng, miệng giếng được đào mở, hai thi thể bên trong đã được phía cảnh sát đưa lên.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại đen của Trần Ca khẽ rung lên, hắn nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ.
Đặt xẻng xuống, Trần Ca tìm một góc khuất không người rồi mở tin nhắn ra xem.
"Người chơi đã tới địa điểm nhiệm vụ trong thời gian quy định, trải nghiệm thành công bốn nhiệm vụ nhánh và sống sót đến khi trời sáng. Nhiệm vụ thử thách hoàn thành! Bối cảnh kinh dị hoàn toàn mới đã được mở khóa, người chơi có thể tự do điều khiển toàn bộ cơ quan trong bối cảnh này tại giao diện bối cảnh!"
