Nghe vậy, động tác của Khương Di Tâm chợt khựng lại.
Nàng đặt chén trà xuống, mỉm cười nhìn Tiêu Vạn Bình.
“Nghe hoàng huynh nói, huynh ấy nhìn không thấu ngươi. Ban đầu ta còn không phục, bây giờ quả thật đã tin đôi chút rồi.”
“Vậy ngươi thấy ta có đang nói bừa không?” Tiêu Vạn Bình cố làm ra vẻ thần bí, nhếch miệng cười nhìn Khương Di Tâm.

