Lúc này, khói bếp đã không còn thấy đâu nữa. Độc Cô U cố ý ngoái đầu nhìn lại một cái.
“Đúng là hướng này mà.” Hắn gãi đầu đáp.
“Mặc kệ trước đã, cứ vào xem rồi tính.” Tiêu Vạn Bình cất giọng sang sảng.
Ngay sau đó, hắn hạ lệnh: “Hoàng Phủ Tuấn, ngươi dẫn phủ binh ở lại, chăm sóc cho tiên sinh và đại nương cho tốt.”

