Từ từ ngẩng đầu, đôi mắt Tiêu Vạn Dân tựa như rắn độc, nhìn chằm chằm Tiêu Vạn Bình không chớp mắt.
Còn Tiêu Vạn Bình thì cứ coi như không thấy.
"Bình Tây vương, huynh trưởng của trẫm trúng mai phục của Bắc Lương, chiến tử tại Thiên Trượng nguyên. Nay chiến hỏa hai nước Viêm - Lương đã dứt, trẫm cũng xem như Bắc Lương các ngươi cao tay hơn một bậc. Chuyến này các ngươi đi sứ sang Đại Viêm, hai nước chúng ta vốn nên ngầm hiểu với nhau, không nên nhắc tới chuyện nhạy cảm như thế mới phải. Cớ sao Bình Tây vương cứ khăng khăng nhắc lại? Lẽ nào muốn diễu võ giương oai trước mặt trẫm hay sao?"
Tiêu Vạn Bình còn chưa kịp lên tiếng, Tiêu Vạn Dân đã phủ đầu bằng một tràng dài.

