“Trương đại hộ ở thành tây... lấy chính nữ nhi của mình...”
Lời còn chưa dứt, thiếu niên đã bị một trận ho kịch liệt cắt ngang, bọt máu văng cả lên mu bàn tay Trần Hạo.
Trần Hạo im lặng nhìn y, chợt nhớ tới tiếng gào thét thảm thiết của Tam Trảo Phi Miêu trước lúc bỏ mạng.
Giờ khắc này, hắn chợt nhận ra chút đau đớn kia căn bản chẳng bằng một phần trăm nỗi thống khổ trong lời kể của thiếu niên.

