Ánh mắt Dương quý phi lướt qua những cống phẩm kia, trong đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp.
Những vật này, năm xưa khi nàng còn đắc sủng, vứt lăn lóc đầy đất.
Thế nhưng bây giờ, đã chẳng biết bao lâu rồi nàng chưa từng được nhìn thấy lại.
Nàng đưa tay vuốt nhẹ ống tay áo, giọng điệu mang theo vài phần dò xét:

