“Thứ hai, Vạn quý phi trộm đi 《 Huyền Thiên bí điển 》, đây là nỗi nhục nhã ê chề của Đại Chu. Nương nương có thể hạ chỉ sai người triệt để điều tra việc này, mượn cơ hội thanh trừng những thế lực có liên quan đến Vạn quý phi trong triều, giết gà dọa khỉ.”
Những lời này rõ ràng là đang đứng trên lập trường của Tô hoàng hậu mà phân tích.
Những lời Trần Hạo nói hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ của Tô hoàng hậu. Đương nhiên, hắn cũng sẽ không từ bỏ quyền thế vất vả lắm mới có được trong tay, bằng không mọi nỗ lực trước đó đều đổ sông đổ biển.
“Ngươi nói có lý. Chỉ là... hiện nay Đông Xưởng đã bị đám lão hồ ly kia thâm nhập quá sâu, Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ lại là thân thích bên tông thất. Hai thế lực này, ai gia đều không thể tin tưởng.”

