Giọng nói kia chói tai, tựa như mảnh sứ vỡ miết qua giấy nhám, vang lên giữa bãi hoang mạc trống trải, tạo ra một tràng âm thanh ken két đến ghê răng.
Cát vàng cuồn cuộn, một bóng người tựa quỷ mị đứng sừng sững trên đỉnh đồi cát.
Người nọ khoác tăng bào trắng muốt, đến cả giày tất cũng trắng tinh không vương một hạt bụi. Sắc trắng ấy lạc lõng hoàn toàn giữa trời cát vàng mịt mù, trông vô cùng quỷ dị.
Bạch Liên pháp vương.

