Hắn phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ bộ kình trang màu xanh trước ngực.
Trần Hạo cầm thương đứng ngạo nghễ, từ trên cao nhìn xuống Mục Vân Bân đang ngã sóng soài dưới đất.
"Chỉ thế này thôi sao? Đây chính là lê hoa thương mà Mục gia luôn tự hào ư? Ta còn tưởng lợi hại đến mức nào, hóa ra cũng chỉ là đồ hoa quyền tú thùy, ngay cả một chiêu của lão tử cũng đỡ không nổi!"
Mục Vân Bân chật vật muốn bò dậy, nhưng lại thấy toàn thân đau nhức, đến chút sức lực để nhấc tay lên cũng chẳng còn.

