Hắn cố ý khiêu khích rồi giả vờ bại trận chính là để chọc giận Cốt Đô Hầu, khiến gã buông lỏng cảnh giác.
Đồng thời cũng tạo cơ hội cho đám thích khách này ra tay!
Mục đích của bọn chúng hiển nhiên là muốn tá đao sát nhân, khơi mào chiến hỏa hai nước!
"Tuyệt đối không thể để Cốt Đô Hầu chết ở đây!"
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Trần Hạo.
Dù nói thế nào, Cốt Đô Hầu cũng là khách của Đại Chu.
Nếu gã bị thích sát ngay tại dịch quán, Thượng Cung Giám chắc chắn khó tránh khỏi liên lụy, hậu quả giáng xuống đầu những kẻ như bọn họ quả thực không dám tưởng tượng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Trần Hạo liền động.
Chân khí Đồng Tử công cuồn cuộn tuôn trào, kim ti nhuyễn vị giáp lập tức bung mở, để lộ vô số độc châm dài ba tấc giấu kín dưới lớp áo bào.
Cùng lúc đó, hắn thi triển Phi Nhứ Thanh Yên công đến mức tận cùng. Thân hình tựa như tia chớp, chớp mắt đã xuất hiện ngay phía sau Cốt Đô Hầu.
Phía bên kia, một tên hắc y nhân vừa vặn vung đao chém thẳng vào gáy Cốt Đô Hầu.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao bổ xuống, Trần Hạo đã áp sát bên cạnh.
Ánh mắt hắn lóe lên tia sắc lạnh, năm ngón tay thành trảo, đầu ngón tay vờn quanh một luồng khí tức màu thanh hắc nhàn nhạt.
Cửu Âm Bạch Cốt trảo vốn nổi tiếng âm hiểm độc ác, chuyên phá nội gia chân khí.
"Xoẹt!"
Trảo phong va chạm cùng đao phong, tên hắc y nhân chỉ cảm thấy một cỗ âm hàn chi lực truyền dọc theo thân đao, chấn cho cánh tay gã tê rần.
Chưa kịp để gã phản ứng, năm ngón tay của Trần Hạo đã cong lại như vuốt ưng, như hình với bóng vồ thẳng vào mặt gã.
Tên hắc y nhân kinh hãi tột độ, vội vàng thu đao về cản phá.
"Keng!"
Móng vuốt va chạm với thân đao, phát ra tiếng kim loại va chạm chát chúa.
Tên hắc y nhân chỉ thấy một cỗ cự lực truyền đến khiến hổ khẩu nứt toác, trường đao suýt nữa tuột khỏi tay.
Gã nhìn Trần Hạo với ánh mắt khó tin.
Tên tiểu thái giám bề ngoài trông có vẻ văn nhược này, vậy mà lại sở hữu môn trảo pháp quỷ dị bá đạo đến thế!
Ngay trong khoảnh khắc giằng co ngắn ngủi ấy, tay trái Trần Hạo đã nắm chặt lấy thanh hàn giao tử mẫu kiếm dắt bên hông.
"Vút!"
Kiếm quang lóe lên. Khi mẫu kiếm vẫn còn nằm trong tầm mắt, tên hắc y nhân vội vung đao lên cản.
Thế nhưng, một đạo kiếm quang nhỏ bé khác lại xé gió lao ra tựa như một tia chớp lạnh lẽo. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt được quỹ tích, đâm thẳng vào yết hầu gã.
Đó chính là tử kiếm ẩn bên trong hàn giao tử mẫu kiếm, tuy nhỏ nhắn tinh xảo nhưng lại vô cùng sắc bén.
"Phập!"
Vì hoàn toàn không kịp phòng bị, tử kiếm đã trực tiếp xuyên thủng yết hầu tên hắc y nhân.
Gã trợn trừng hai mắt, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó tin, cơ thể mềm nhũn rồi ngã gục xuống đất.
Vừa giải quyết xong một kẻ địch, Trần Hạo không hề dừng lại nửa giây, thân hình tiếp tục di chuyển.
Hắn liếc thấy một tên hắc y nhân khác đang vòng qua mặt trước của Cốt Đô Hầu, chuẩn bị từ bên hông đánh lén.
"Đối thủ của ngươi là ta!"
Ong!
Trần Hạo khẽ quát một tiếng, tay phải vung lên, mẫu kiếm lập tức xuất khiếu.
Lưỡi kiếm mang theo tiếng ngân vang tựa rồng ngâm, đâm thẳng vào dốc lưng tên hắc y nhân.
Cảm nhận được kình phong ập đến từ phía sau, gã đột ngột xoay người, vung ngang thanh đoản đao trong tay hòng gạt đi đòn tấn công.
Thế nhưng, hàn giao tử mẫu kiếm được Trần Hạo quán chú thêm chân khí Đồng Tử công lại vô cùng sắc bén.
"Rắc!"
Đoản đao tuy cản được nhát chém, nhưng lại bị thân kiếm đè ép đến mức cong vòng.
Tử kiếm mang theo thế như chẻ tre tiếp tục lao tới, đâm ngập vào lồng ngực tên hắc y nhân.
Đột nhiên!
Trần Hạo cảm thấy bả vai phía sau nhói đau.
Hắn quay đầu lại, lúc này mới phát hiện loan đao của một tên thích khách khác đã rạch toạc lớp áo ngoài trên vai mình.Có điều, kẻ đó dường như không ngờ trên người Trần Hạo lại mặc kim ti nhuyễn vị giáp, thế nên đòn tấn công kia chẳng đạt được hiệu quả như mong đợi.
Trở tay không kịp, hắn bị ngân châm tẩm độc trên nhuyễn vị giáp đâm trúng, toàn thân lập tức tê liệt.
Kẻ đó hét thảm một tiếng, cứng đờ bất động.
Trần Hạo trở tay tung ra một trảo, Cửu Âm Bạch Cốt trảo bóp nát xương cổ tay đối thủ, đồng thời tử kiếm vung ngược lên, cắt đứt cổ họng kẻ địch.
Mọi chuyện chỉ xảy ra giữa lúc điện quang thạch hỏa.
Trần Hạo liên tiếp hạ sát ba người cực kỳ gọn gàng dứt khoát, thế vây công của bốn người lập tức tan vỡ.
Khắp sân chìm trong tĩnh lặng.
"Trên người kẻ này dường như mặc... ám giáp, hơn nữa còn tẩm kịch độc?"
Chợt có tiếng hít sâu một hơi lạnh, một tên hắc y nhân nghiến răng nghiến lợi nói.
"Trảo công thật bá đạo, đó là Cửu Âm Bạch Cốt trảo sao?"
"Hạng hai trăm mười hai trên nhân bảng —— Trung Nghĩa công công Trần Hạo!"
Tiếng hô này tựa như hòn đá ném vào chảo dầu sôi, trong ngoài dịch quán nháy mắt nổ tung, xôn xao bàn tán.
"Thì ra đây chính là vị Trung Nghĩa công công kia."
"Thảo nào ra tay lại tàn nhẫn như vậy! Cửu Âm Bạch Cốt trảo phối hợp với tốc độ quỷ dị kia, lộ số võ công này quá mức tà môn!"
"Sao hắn lại ở đây?"
"Đúng rồi, nghe nói hắn là người của Thượng Cung Giám, xuất hiện ở đây cũng chẳng có gì lạ."
"Tốc độ nhanh thật, bay tựa tơ liễu, lướt như khói nhẹ, e rằng 'Truy Phong thử' trên nhân bảng cũng chẳng sánh bằng."
Bất kể là Cốt Đô Hầu hay những tên hắc y nhân còn lại đều ngây mẩn cả người.
Không ai có thể ngờ tới, tên tiểu thái giám thoạt nhìn trói gà không chặt, vẫn luôn im hơi lặng tiếng nãy giờ...
...lại là một cao thủ thâm tàng bất lộ!
Cốt Đô Hầu nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Hạo, trong đôi mắt xanh lam lóe lên tia sáng phức tạp.
Trước đó hắn còn giễu cợt nam nhân Đại Chu nhu nhược, cười nhạo thái giám là phế vật.
Thế nhưng lúc bị đám người kia vây công ban nãy, nếu không nhờ tên tiểu thái giám này ra tay, e rằng hắn đã bỏ mạng rồi.
Trần Hạo tay cầm tử mẫu song kiếm, chắn ngang trước mặt Cốt Đô Hầu.
Ánh mắt lạnh lẽo quét qua mấy tên hắc y nhân còn lại.
"Cút! Hoặc là chết!"
Cảm nhận được khí thế tỏa ra từ người Trần Hạo.
Mấy tên hắc y nhân đứng đầu bất giác lùi lại một bước.
Bọn chúng lại liếc nhìn Cốt Đô Hầu, tuy đã bị thương nhưng vẫn giữ vẻ hung hãn như cũ.
Liền biết rõ hành động đêm nay đã thất bại.
