Rượu qua ba tuần, Tào Báo khẽ liếc mắt ra ngoài cửa.
Chốc lát sau, một thiếu nữ khoan thai bước vào, tà váy khẽ xoay tròn, uyển chuyển như cành liễu vờn trong gió.
Tào Báo đã thấm chút men say, cất tiếng cười sảng khoái: “Huyền Đức công, đây là một thị tỳ trong phủ của ta, thông thạo âm luật, giỏi bề ca múa, đặc biệt gọi đến để góp thêm chút nhã hứng cho quý khách.”
Nữ tử kia lập tức tiến lên, cúi đầu khép nép, hai má ửng hồng sắc đào, cất giọng dịu dàng: “Nô tỳ Thanh Nhi, bái kiến Huyền Đức công.”

