Lã Bố rốt cuộc vẫn không lùi bước.
Thứ nhất, nếu không đánh mà lui, quân tâm ắt sẽ tan rã, sau này người trong thiên hạ sẽ đàm tiếu, nói Lã Phụng Tiên hắn sợ hãi — hắn thà chết chứ không muốn nghe người đời cười nhạo mình khiếp đảm. Thứ hai, hắn vốn chẳng tin Tào Nhân có thể bày ra được trận pháp gì ra hồn, đối với gân cốt và sức lực của bản thân, hắn trước nay luôn cực kỳ tự tin.
Tào Nhân chỉ khẽ mỉm cười, quay đầu ngựa rút về bổn trận. Ngay dưới mí mắt Lã Bố, sương mù chợt nổi lên, chiến mã đồng loạt giậm bước, tiếng vó ngựa vang dội như tiếng trống trận.
"Trận thành."

