Lộc cộc... lộc cộc... lộc cộc...
Tà dương dần khuất bóng.
Một thiếu niên mình khoác áo vải thô, đầu đội nón lá, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, cưỡi trên lưng một con phàm mã màu nâu. Hắn vòng hai tay ôm sau gáy, thích ý nheo mắt lại, thong dong tự tại đi dọc theo con đường nhỏ chốn thôn quê.
Hai bên đường là ruộng lúa mạch vàng óng, lấp lánh dưới ánh tà dương. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, bông lúa lại khẽ lay động, dập dềnh như những gợn sóng biển vàng kim.

