Đêm trăng tịch mịch.
Dưới sự dẫn đường của tiểu thú, Diệp Thục đi quanh co qua mấy dãy hành lang trong khách điếm, bước lên tầng cao hơn. Nơi này là một tầng lầu vô cùng thanh tĩnh và xa hoa, người ở đây đều là quý khách tham dự kỳ bầu chọn ngày mai, nếu không phải trưởng tử các tộc thì cũng là chư hầu một phương.
Việc tiểu thú có thể chiếm một chỗ tại đây đủ thấy địa vị của nó trong Thú tộc quả thực không hề thấp.
"Nhiều năm không gặp, có tiền đồ rồi nhỉ."

