“Tiểu Hy, chúng ta làm vậy thật sự không sao chứ?”
Trung Châu, vùng đất biên hoang.
Trong một khu rừng nguyên sinh cách Lan Thương Mạc trăm dặm.
Một tiểu cô nương xinh xắn tựa ngọc điêu, mặc chiếc váy hồng, hai tay kê sau gáy, đôi má hồng hào phúng phính, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, thong dong dạo bước trong rừng. Trên ngón áp út tay phải của nàng còn đeo một chiếc nhẫn cổ phác.

