Logo
Chương 85: Danh sách tất sát của Tiểu Thanh Li

“Thanh Diên tỷ tỷ... Thanh Li đói đói... cơm cơm...”

Trong chiếc xa phòng đang vội vã tiến về Xà Nhân tộc thánh thành, Thanh Li ngồi bệt dưới đất, mặt mày nhăn nhó. Nàng dùng một tay ôm lấy cái bụng nhỏ đang kêu ùng ục, ánh mắt tủi thân nhìn chằm chằm vào chiếc màn thầu trắng trên tay Thanh Diên.

Nhìn bộ dạng lủi thủi đáng thương của nàng, Thanh Diên lại thấy bực mình, đưa tay gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ kia một cái.

“Ai bảo muội không giữ mồm giữ miệng, bây giờ thì hay rồi chứ?”

“Bị viên trưởng phạt nhịn đói.”

“Ta nói thật, nếu không phải viên trưởng sợ đánh muội xong lại tốn tiền mua thêm một viên liệu thương đan thì không bõ, muội xem gã có đánh muội nhừ tử không là biết.”

“Thì... thì muội tò mò mà...”

Tiểu Thanh Li ôm trán, bĩu môi, tủi thân lầm bầm.

“Rõ ràng gã mang bộ dạng của người chết mà, chẳng có chút hơi thở người sống nào cả. Giống như Thanh Diên tỷ tỷ hay tên bảo tiêu kia, trên người đều tỏa ra một vầng sáng trắng, nhưng viên trưởng thì lại không có... Nếu chưa chết, thì chắc chắn cũng chẳng sống được bao lâu nữa... hì hì...”

Nói đến đây, Thanh Li không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Nếu viên trưởng chết đi!

Vậy thì tốt biết mấy!

Mẫu thân từng nói, người tốt gặp lành, kẻ ác gặp dữ. Loại người xấu xa như viên trưởng đáng lẽ phải chết từ sớm mới phải!

Thấy nàng không những chẳng biết hối lỗi mà còn ngồi đó cười ngây ngô.

Thanh Diên lại càng giận hơn.

Tiểu nha đầu này thật sự chưa từng nếm mùi đau khổ, đúng là "chưa khỏi sẹo đã quên đau", mới cho chút ánh nắng đã đòi rực rỡ. Nếu không nhờ vận khí tốt, e rằng có chết thế nào cũng chẳng hay.

Nàng nhíu chặt đôi mày liễu, chỉ thẳng vào mũi Thanh Li mà mắng: “Bé cái mồm thôi, muội tưởng chuyện này vẻ vang lắm sao? Lỡ bị viên trưởng nghe thấy, cẩn thận gã thà tốn thêm ba viên linh thạch cũng phải vác roi ra quất muội một trận đấy!”

Nghe vậy, Tiểu Thanh Li lập tức nhớ lại những trận đòn roi trước kia, sợ hãi rụt cổ lại.

Nàng thè lưỡi, liếc mắt nhìn quanh quất.

“Chắc gã không nghe thấy đâu nhỉ?”

Bốn bề là những bức tường mới được quét vôi, trong phòng lúc này chỉ có nàng và Thanh Diên.

Chẳng biết viên trưởng lên cơn điên gì, tự nhiên vứt cỗ xe lạc đà cũ cho tên ăn mày bên đường, rồi mua hẳn một căn nhà lớn dùng hoang đà kéo đi. Gã bảo "ngựa tốt phải đi với yên tốt", không muốn để các đại nhân Xà Nhân tộc cảm thấy rẻ mạt.

Dù sao thì chuyện này cũng giúp các nàng được thoải mái hơn.

Mỗi người đều được phân một căn phòng riêng biệt.

“Trừ phi ở đây có tai mắt của viên trưởng. Nhưng Thanh Diên tỷ tỷ đối xử với muội tốt nhất, chắc chắn tỷ sẽ không mách lẻo đâu đúng không?” Tiểu Thanh Li nheo mắt làm nũng.

Ánh mắt Thanh Diên khẽ động, thầm nhếch mép cười lạnh.

Khó nói lắm.

“Tóm lại là, Thanh Diên tỷ tỷ, đói đói...”

Nói cả buổi, cuối cùng lại vòng về chủ đề cũ.

Tiểu Thanh Li cắn cắn ngón tay, cọng tóc ngốc nghếch trên đỉnh đầu cứ lắc lư, lắc lư. Nàng nhìn chằm chằm vào chiếc màn thầu trắng trên tay Thanh Diên, ánh mắt thèm thuồng đến mòn mỏi.

Đáng... đáng ghét thật.

Tại sao chứ?

Tại sao cứ phải đúng vào lúc nàng bị phạt nhịn đói, tên viên trưởng xấu xa kia lại cải thiện khẩu phần ăn cơ chứ?

Điểm chán ghét viên trưởng +1

Thấy bộ dạng thèm thuồng của Thanh Li, Thanh Diên cố ý quơ quơ chiếc màn thầu trắng trước mặt nàng, khóe môi khẽ nhếch lên: “Muốn ăn không? Đây chính là linh mễ bạch diện màn thầu làm từ linh mễ đấy. Linh mễ muội có biết không? Chính là gạo được thu hoạch từ linh đạo. Linh đạo muội có biết không? Chính là lúa được trồng trên linh thủy linh điền. Linh thủy linh điền muội có biết không? Chính là dùng... Tóm lại, đây là thứ vô cùng đắt đỏ, chỉ có đại nhân vật mới được quyền thưởng thức thôi nhé~”Nghe nàng nói vậy, sự thèm thuồng trong mắt Thanh Li gần như muốn trào cả ra ngoài. Nàng vội vàng nhào vào lòng Thanh Diên, chớp chớp đôi mắt to tròn ướt át: "Muốn ăn! Thanh Li muốn ăn!"

"Muốn ăn sao?"

"Muốn ăn thì ta lại càng không cho ngươi ăn."

Thanh Diên rụt tay về, cắn một miếng ngon lành, còn giả vờ nheo mắt lại đầy vẻ hạnh phúc. "Ưm~ ngon quá đi mất, là đứa trẻ hư nhà ai không được ăn chiếc màn thầu ngon thế này nhỉ?"

Tiểu Thanh Li thèm đến mức nước miếng sắp chảy ròng ròng.

Nàng cũng chẳng màng gì đến hình tượng thục nữ nữa, vươn tay nhào thẳng tới cướp lấy.

"Cho ta! Cho ta! Thanh Li muốn ăn!!!"

"Không được đâu nha~"

Thanh Diên đứng phắt dậy, giơ chiếc màn thầu lên thật cao, hướng về phía nàng dựng ngón trỏ lắc lắc, lên tiếng từ chối.

"Viên trưởng đã dặn rồi, không được cho ngươi ăn thứ gì cả."

"Ai bảo ngươi dám nói xấu gã cơ?"

Nghe vậy, tiểu Thanh Li tức đến đỏ bừng cả mặt: "Yên tỷ tỷ đáng ghét, mới một cái màn thầu đã mua chuộc được tỷ rồi!!! Kẻ phản bội! Xà gian! Chó săn!"

"Ta ghét tỷ nhất!"

Dứt lời, nàng cũng chẳng thèm cướp màn thầu nữa.

Nàng quay người lại, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên hệt như hai cái bánh bao, từ trong vạt áo trước bộ ngực gầy gò móc ra một cuốn sổ nhỏ, rồi cắm cúi viết viết vẽ vẽ lên đó.

"Ngươi đang viết gì thế?" Thanh Diên tò mò ghé sát lại gần.

Chỉ thấy trên cuốn sổ nhỏ nắn nót mấy chữ to đùng:

《Tiểu Thanh Li đích tất sát danh đan》

"Ta đang ghi chép lại những kẻ đã ức hiếp mình, phòng hờ sau này quên mất. Như vậy, đợi đến khi đại ca ca tới cứu ta, Thanh Li sẽ đưa cuốn sổ nhỏ này cho huynh ấy xem, để huynh ấy bắt hết toàn bộ người xấu trên này lại! Tống giam vào ngục tối!"

Tiểu Thanh Li múa bút như rồng bay phượng múa, đầu cũng không thèm ngoảnh lại.

Soạt! Soạt! Soạt! Chỉ vài nét, trên trang giấy trắng tinh đã ghi lại hàng loạt tội trạng của Thanh Diên.

Bao gồm nhưng không giới hạn ở:

Ngược đãi Thanh Li, không cho Thanh Li ăn cơm.

Phản bội cách mạng.

Đầu hàng kẻ địch.

Lấy lớn hiếp nhỏ, bắt nạt kẻ yếu.

Tóm lại, tội ác tày trời! Phán xử lưu đày!

Thanh Diên chớp chớp mắt đọc xong, nhịn không được bật cười ha hả. Nàng ôm bụng lăn lộn trên mặt đất, cười đến mức thở không ra hơi, nước mắt cũng sắp trào cả ra.

"Đã... đã lớn chừng này rồi, sao vẫn còn tính trẻ con như thế hả?"

Thấy nàng như vậy, tiểu Thanh Li càng tức giận hơn.

Nàng toan vung bút ghi thêm mấy nét thật đậm vào danh sách phải giết, khép thêm cho Thanh Diên tội danh không biết hối cải, tội chồng thêm tội!

Thấy vậy, Thanh Diên vội vàng cản nàng lại.

"Được rồi, được rồi, màn thầu cho ngươi này. Con gái con đứa, sao lại hay thù dai thế hả? Thật là nhỏ nhen."

Nàng đưa chiếc màn thầu đã cắn dở qua. Hai mắt Thanh Li lập tức sáng rực lên, nhưng ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ, kiêu ngạo hất cao cằm: "Nếu... nếu Yên tỷ tỷ đã thành tâm thành ý xin lỗi, vậy ta sẽ đại phát từ bi mà tha thứ cho tỷ đó."

Nói xong, nàng rốt cuộc không thể kìm nén được cơn thèm thuồng trong lòng nữa.

Nàng vội vàng giật lấy chiếc màn thầu cắn dở kia, đưa lên chóp mũi hít một hơi thật sâu, hạnh phúc nheo cả mắt lại.

Chính là mùi vị này!

"Ta ăn đây!"

Nàng há to miệng, ngay khoảnh khắc chuẩn bị đưa chiếc màn thầu khó khăn lắm mới có được này vào miệng để hảo hảo thưởng thức món ngon vật lạ...

Két———

Cỗ xe đang di chuyển bỗng phanh gấp lại. Trong lúc không kịp phòng bị, tiểu Thanh Li đứng không vững, chiếc màn thầu trong tay cứ thế văng thẳng ra ngoài, lăn lông lốc mấy vòng trên mặt đất.

"Màn thầu của ta!"Thanh Li thốt lên một tiếng, đang định nhặt lên ăn tiếp.

Chợt, bên ngoài vang lên một tiếng gọi quen thuộc khiến tiểu Thanh Li vô cùng chán ghét.

“Đến Thánh thành rồi.”

“Tất cả mọi người, lập tức, ngay tức khắc, bỏ hết mọi thứ trong tay xuống, xuống xe!”

Là giọng viên trưởng.

Thật đáng ghét!

“Chúng ta phải mau xuống xe thôi.” Thanh Diên đứng dậy, mặc kệ tiểu Thanh Li có muốn hay không, kéo tuột nàng ra ngoài: “Chậm trễ là lại chịu phạt đấy.”

“Không muốn... không muốn...”

Thanh Li nhìn chiếc màn thầu trắng muốt gần trong gang tấc nhưng lại ngày càng xa dần, nước mắt rốt cuộc cũng không kìm được mà tuôn rơi.

Thế nhưng, nỗi đau xót này rất nhanh đã hóa thành hận ý.

Nàng trừng mắt nhìn ra ngoài cửa, ánh mắt đầy hung tợn!

Mối thù hôm nay, ngày sau tất báo!