Bạch Chỉ ngồi ở một góc Hội Biên Dịch, cắm cúi gõ lạch cạch trước màn hình máy tính.
Gia cảnh của cô thực ra rất khá giả, hoàn toàn không cần phải đi làm thêm để trang trải sinh hoạt phí.
Nhưng sự bận rộn này lại khiến Bạch Chỉ cảm thấy vô cùng trọn vẹn. Cứ như thể chỉ cần lấp đầy thời gian rảnh rỗi, cô sẽ không còn tâm trí đâu để nghĩ ngợi lung tung nữa.
Người ngoài không ai hiểu tại sao Bạch Chỉ lại phải bán mạng như thế. Chỉ có Lâm Thanh Âm hiểu, nhưng cô không nói nhiều, mà chỉ thường xuyên ở bên cạnh Bạch Chỉ hơn, kéo cô đi tham gia đủ mọi hoạt động.

