Nhưng vừa thấy những viên bảo châu lăn lóc nhảy nhót dưới chân, chút lửa giận trong lòng ông ta lập tức tắt ngấm. Ông ta vội vàng gọi mấy tên đệ tử, bảo chúng cúi xuống nhặt lấy.
“Như vậy chẳng phải xong rồi sao? Tổn thọ thì có đáng là gì, tiểu gia ta xưa nay ra tay hào phóng, tuyệt đối không để ngươi chịu thiệt đâu.”
Phùng Liêm thấy vậy liền cười lớn:
“Còn chuyện ngươi tính có chuẩn hay không, ta cũng chẳng mấy bận tâm, dù sao cũng chỉ xem cho biết sự mới lạ, cốt để mọi người chung vui náo nhiệt một phen.

