Logo
Chương 1142: Nhu Dĩ Thời Thăng (1)

Dọc đường chỉ thấy hiểm phong sừng sững, cao chọc tầng mây.

Bị con cự ưng kia quắp chặt trong móng vuốt, Cát Quý nơm nớp lo sợ suốt mấy khắc đồng hồ, đến thở mạnh cũng không dám. Lúc này, hắn bỗng thấy thân thể nhẹ bẫng, ngay sau đó liền từ trên không trung rơi thẳng xuống.

May mà hắn ít nhiều cũng có chút đạo hạnh, vội vàng ngưng tụ một đám mây xám mờ ảo đỡ lấy thân thể giữa không trung, nhờ vậy mới không ngã lăn lóc lúc tiếp đất, tránh được cảnh chật vật thảm hại.

Cương phong gào thét, những đám mây trắng xanh trên đỉnh đầu mềm mại như bông, tựa hồ đưa tay là có thể chạm tới, đang cuồn cuộn trôi theo gió.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng