Logo
Chương 1149: Cái rương sắt chôn trong sân (3)

Khuông Thành nghe xong gật đầu: “Được, ta nghe theo ngươi.”

“Nhưng lời khó nghe ta nói trước, bất kể tra ra hay không, bữa cơm này vẫn phải mời đấy.”

“Đó là lẽ đương nhiên.”

Mộc Tinh nghe câu trả lời, lại liếc nhìn cuốn trướng bộ trên bàn một lần nữa, sau đó đứng dậy rời khỏi tiểu viện.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng