"Ráng nhịn một chút nhé." Lưu Sướng thở dài.
Xát muối vào vết thương xót xa cỡ nào thì đôi chân ngâm trong nước muối của cô bé lúc này cũng đau đớn y như vậy. Hơn nữa, vì dưới lòng bàn chân có rất nhiều dây thần kinh ngoại biên, nên nỗi đau mà cô bé đang chịu đựng còn gấp mấy lần kiểu "xát muối vào vết thương" bình thường.
Chỉ chốc lát sau, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé đã tái nhợt đi vì đau. Nhưng Lưu Sướng không để ý đến biểu cảm của em, hắn chỉ chăm chăm nhìn vào đôi bàn chân kia.
Trong chậu nước muối, chiếc tất vốn dính chặt vào lớp vảy cứng bắt đầu mềm dần, chỗ bám vào vết thương cũng từ từ bong ra. Một lát sau, Lưu Sướng nhấc chân cô bé lên, cẩn thận bóc chiếc tất ra từng chút một.
"Sát trùng bằng cồn đi, không cần quấn gạc đâu, cứ để chân con bé thoáng khí là được." Thấy Lưu Sướng đã tháo được tất ra, Lý Khinh Thủy đứng phía sau tiếp tục hướng dẫn.
"Vâng." Lưu Sướng gật đầu. Sau khi làm theo lời thầy xử lý xong vết thương, hắn gác chân cô bé lên thanh chắn mép giường. Tiếp đó, hắn lục túi lấy thuốc kháng sinh, tự uống một viên rồi đút cho cô bé một viên.
"Haizz." Xong xuôi đâu đấy, Lưu Sướng mệt mỏi ngả lưng xuống giường.
"Hôm nay đi săn thế nào?" Thấy Lưu Sướng đã rảnh tay, Lý Khinh Thủy quay lại trước đống thực vật, bắt đầu tỉ mẩn phân loại.
"Khó lắm thầy ạ, đi săn khó vô cùng." Lưu Sướng nằm nhìn chằm chằm lên vạt giường tầng trên, đáp: "Bọn thú cảnh giác lắm, em chưa kịp lại gần đã bị phát hiện rồi."
"Săn bắn mà dễ thì thợ săn thời xưa đã chẳng chết đói nhiều đến thế." Lý Khinh Thủy nghe vậy liền khẽ cười: "Cứ tính thời xưa đi, tiền bán da lông và xương thịt của một con thú lớn thừa sức lo chi phí sinh hoạt cho một thợ săn cả tháng, thậm chí vài tháng trời. Nếu ngày nào cũng săn được thì chẳng phải ai cũng thành phú ông hết rồi sao?"
"Nhưng thực tế thì thợ săn xưa nay vẫn luôn là cái nghề bữa đói bữa no, thợ săn giỏi chết đói cũng chẳng hiếm." Lý Khinh Thủy vừa thoăn thoắt xếp đồ vừa nói tiếp: "Hơn nữa đâu chỉ con người, ngay cả những dã thú đứng đầu chuỗi thức ăn trong tự nhiên muốn săn mồi cũng trầy trật lắm. Lấy động vật có vú trên cạn làm ví dụ nhé, loài có tỷ lệ săn mồi thành công cao nhất là báo săn, nhưng tỷ lệ đó hình như cũng chưa tới một phần bảy. Đã vậy sau mỗi chuyến đi săn, bất kể thành công hay thất bại, cơ thể nó đều rơi vào trạng thái quá tải do chạy với tốc độ cao, dẫn đến việc không thể ăn uống gì trong một khoảng thời gian."
"Thế nên, dù tỷ lệ săn mồi thành công cao nhất, nó vẫn thường xuyên bị cướp mất thức ăn." Lý Khinh Thủy vừa nói vừa rút một cọng cỏ kỳ lạ ra khỏi đống thực vật, đưa lên mũi ngửi rồi tiếp tục: "Bởi vậy, dẫu là thợ săn xuất sắc hay dã thú đỉnh cao thì việc kiếm ăn giữa thiên nhiên cũng muôn vàn trắc trở. Những con mồi không có khả năng trốn chạy và sinh tồn đã sớm bị đào thải trong hàng trăm triệu năm tiến hóa rồi. Muốn kiếm cái bỏ vào miệng đâu có dễ thế? Ngày mai tôi đi săn cùng cậu, dù sao đống thực vật này cũng đủ cho chúng ta ăn một thời gian rồi."
"Dạ, vâng ạ." Lưu Sướng nằm trên giường lật người lại, vừa khéo trông thấy động tác ngửi cây của Lý Khinh Thủy, liền tò mò hỏi: "Thầy ơi, mấy thứ này có ăn được không?"
"Không rõ nữa, chắc là được." Trong mắt Lý Khinh Thủy lộ vẻ nghi hoặc, "Đám cỏ dại rau rừng này trước khi sương đỏ xuất hiện thì chắc chắn là ăn được, đều thuộc nhóm thực vật an toàn. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, dường như chúng cũng đã tiến hóa ra những năng lực đặc thù của riêng mình rồi.""Năng lực đặc biệt gì cơ ạ?" Lưu Sướng nhíu mày.
"Năng lực đặc biệt khiến người ta không muốn ăn chúng." Lý Khinh Thủy bước tới trước mặt Lưu Sướng, bóp nát cọng cây trên tay cho tứa nhựa ra, cười nói: "Cậu ngửi thử xem."
"Ọe!" Nhựa cây bắn cả lên mặt Lưu Sướng khiến hắn buồn nôn quặn ruột: "Mùi gì thế này, thối hơn cả cứt, ăn được thật không đấy?"
"Chắc là ăn được!" Lý Khinh Thủy cũng bị mùi thối xộc vào mũi làm hắt xì liên tục mấy cái, nói: "Thành phần chắc không thay đổi đâu, chỉ hơi thối tí thôi, nấu kỹ lên là ăn được, dù sao cũng còn hơn chết đói!"...
Nói rồi, hắn ôm lấy một bó cây, đứng dậy: "Tôi xuống bếp của quân đội nấu đống này đây, có ai đi cùng không?"
"..."
Bên dưới im phăng phắc, chẳng một ai tiếp lời.
"Không ai đi thì tôi tự đi vậy." Lý Khinh Thủy cười cười, xoay người rời khỏi phòng.
Một tiếng sau.
Hắn bưng từ ngoài vào một nồi canh rau đặc sệt, bốc mùi hôi thối nồng nặc.
"Eo ôi, mùi như dưới cống ấy." Nồi canh đặc vừa được bưng vào, cả phòng bao gồm cả hai gia đình kia đồng loạt bịt mũi.
"Mùi cống rãnh khéo còn thơm hơn cái nồi canh này." Thằng Béo bịt mũi bước tới trước mặt Lý Khinh Thủy: "Thầy ơi, thầy chắc chắn cái thứ này ăn được chứ?"
"Ha ha, ăn được, không tin thì để bổn tọa thử độc cho mấy cậu xem." Lý Khinh Thủy tìm một cái ghế con rồi đặt nồi lên, sau đó gắp một cọng rau bỏ vào miệng. Mới nhai đúng một cái, hắn đã nuốt chửng ngay vào bụng, trên mặt lập tức nở nụ cười cay đắng: "Vị đúng là chuẩn chỉnh thật!"
"Thế ạ?" Lưu Sướng bò dậy khỏi giường, cầm thìa múc một ngụm canh rau nếm thử. Nước canh ấm nóng vừa vào miệng, một luồng mùi vị y như phân nấu chín lập tức xộc lên, càn quét toàn bộ vị giác của hắn. Bị mùi vị khủng khiếp này kích thích, dạ dày hắn cuộn lên từng hồi. Mãi đến khi cảm nhận được dịch chua trào lên tận cuống họng, hắn mới gắng hết sức bóp chặt mũi, nuốt ực ngụm canh xuống. Ngụm "canh phân" vừa chui vào dạ dày, Lưu Sướng lập tức sặc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Đúng chuẩn vị cống rãnh luôn, giòn rụm!" Lưu Sướng ràn rụa nước mắt, giơ ngón tay cái về phía Thằng Béo.
"Ăn một chút đi, đừng có kén cá chọn canh nữa, ăn thứ này còn hơn là chết đói. Dù mùi vị hơi tởm, ăn vào chẳng ra sao, nhưng bản chất nó vẫn là rau, ăn được." Lý Khinh Thủy vừa nói vừa lấy mấy cái bát đã chuẩn bị từ trước ra, múc cho mỗi người một phần canh.
"Ăn hết đi, đừng để thừa. Đã bao nhiêu ngày rồi chúng ta không được ăn uống tử tế? Không chịu ăn vào thì chẳng tới ba ngày đâu, trong nhóm kiểu gì cũng có người chết!"
"Nghiêm trọng thế cơ ạ?" Lưu Sướng bịt mũi ực thêm một ngụm canh rau lớn, cái miệng phả ra toàn mùi hôi thối hỏi: "Làm gì đến mức trong vòng ba ngày đã có người chết đói, mỗi ngày nửa miếng bánh quy, cứ nằm ì trên giường không nhúc nhích thì vẫn cầm cự được mười mấy ngày mà!"
"Không phải chết đói, mà là chết vì các biến chứng do suy dinh dưỡng gây ra." Lý Khinh Thủy lại và thêm một miếng rau lớn, cũng chẳng nhai mấy cái đã nuốt chửng vào bụng, nói: "Bên ngoài đang là cái thế giới thế nào? Là thế giới mà mọi sinh vật đều đang điên cuồng tiến hóa! Suốt hàng triệu năm qua, vi sinh vật và hệ miễn dịch của con người luôn là đối thủ ngang tài ngang sức. Giờ đây chúng đang điên cuồng tiến hóa, trong khi chúng ta không những không tiến hóa mà còn bị giảm sút sức đề kháng nghiêm trọng do đói khát. Kết cục chính là muôn vàn bệnh tật ập tới, đến lúc đó chỉ một nhịp thở bình thường thôi cũng có thể biến thành một đợt nhiễm trùng đường hô hấp nghiêm trọng.""Nói như thầy, mấy ngày nữa ở đây sẽ có người chết ạ?" Lưu Sướng lại nuốt thêm một ngụm "phân", đưa mắt nhìn quanh, cứ như thể hắn đã mường tượng ra cảnh xác chết đói la liệt khắp nơi vào vài ngày tới.
"Không phải có người chết, mà là chết rất nhiều người!" Lý Khinh Thủy thở dài, đưa một cái bát cho Chu Lâm: "Ăn mau đi, đám thực vật này đang tiến hóa, giờ nó mang vị phân, chứ vài ngày nữa khéo đến phân chúng ta cũng chẳng có mà ăn đâu."
..
