Khi Triệu Khiêm báo cáo tình hình với Lục Phàm, xung quanh vô cùng tĩnh lặng, không một ai dám hó hé nửa lời.
Ngay cả Lục Uyển và Hoàng Dung vốn ríu rít cười đùa lúc trước, giờ phút này cũng bị câu chuyện của Triệu Khiêm thu hút.
Sắc mặt cả hai đều không được tốt cho lắm. Bọn họ đều là nữ nhi, bản thân vốn đã khá nhạy cảm với loại chuyện thế này.
Thử tưởng tượng cảnh tượng kia xem, một nữ nhân bằng xương bằng thịt lại bị người ta hành hạ đến chết, tàn nhẫn và tuyệt vọng đến nhường nào cơ chứ.
Lục Uyển nhìn sang Lục Phàm, chờ đợi quyết định của ca ca.
Lục Phàm nhìn Triệu Khiêm: "Cô nương tên Vãn Tình kia có lai lịch thế nào, vậy mà lại khiến Trương Thừa Viễn bất chấp tất cả để trở mặt với quận thủ công tử?"
Triệu Khiêm đáp: "Chẳng có lai lịch gì đâu, cũng chỉ là một người mệnh khổ.
Năm tám tuổi bị cha mẹ bán vào thanh lâu, được Túy Xuân lâu bồi dưỡng vài năm, cầm kỳ thi họa dạng nào cũng tinh thông. Về sau nàng trở thành hoa khôi, từng vang danh một thời ở quận thành.
Sau đó nữa, có quý khách bỏ ra số tiền lớn mua đêm đầu tiên của nàng. Kể từ dạo ấy, Vãn Tình bắt đầu tiếp khách dưới sự sắp xếp của tú bà.
Có lẽ nàng đã quá chán ngán những tháng ngày như vậy, nên từng không ít lần ngỏ ý nhờ khách nhân chuộc thân cho mình. Thế nhưng, bọn họ đa phần chỉ hứa suông ngay lúc đó, kẻ thực sự bằng lòng thực hiện lời hứa gần như chẳng có ai.
Ngoại trừ Trương Thừa Viễn."
Bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Lục Phàm, Triệu Khiêm cười khan một tiếng: "Trương đại nhân ấy mà, tính tình khá trọng nghĩa khí, tâm cơ lại không sâu, vui buồn giận hờn cơ bản đều viết hết lên mặt. Trong lòng không vui là y sẽ thể hiện ra ngay.
Thực chất y lại là kẻ vô cùng mềm lòng. Sau vài lần Vãn Tình nỉ non cầu xin, trong một bận say rượu, y đã đồng ý chuộc thân cho nàng.
Nghe nói đêm qua, vì chuyện đại nhân ngài nhậm chức khiến trong lòng y không được thoải mái, bèn đến thanh lâu mượn rượu giải sầu. Chếnh choáng say rồi, y liền gọi Vãn Tình đến hầu hạ.
Nào ngờ lúc đến nơi, phát hiện Vãn Tình bị vị khách trước đó hành hạ đến mức thân thể bầm dập, y không đành lòng, chửi thề vài câu rồi hứa sáng sớm hôm sau sẽ mang tiền đến chuộc thân cho nàng.
Chẳng biết cơ sự thế nào, Trương đại nhân vừa chân trước chân sau rời đi, chuyện này đã lọt vào tai con trai út của quận thủ.
Tên nhãi kia vốn tính ngông cuồng càn rỡ, vừa nghe nói Trương đại nhân muốn chuộc thân cho Vãn Tình, gã liền bất chấp sự ngăn cản của ông chủ Túy Xuân lâu, một mực cưỡng ép Vãn Tình phải thị tẩm cho bằng được.
Gã còn bỡn cợt bảo rằng, ngày mai Vãn Tình đã là nữ nhân của Trương Thừa Viễn rồi, gã phải nếm thử trước xem mùi vị nữ nhân của Trương đại nhân ra sao."
Nói đến đây, sắc mặt Triệu Khiêm cũng trở nên khó coi.
Dù nói thế nào đi nữa, Trương Thừa Viễn cũng giống như gã, đều là phó thiên hộ của thiên hộ sở Thần Vũ vệ. Nữ nhân của y lại bị người ta xem như món đồ chơi mà hành hạ đến chết, chuyện này một khi truyền ra ngoài, cả nha môn thiên hộ sở đều mất hết mặt mũi.
"Đợi đến khi Trương đại nhân nhận được tin tức, vội vã quay lại Túy Xuân lâu thì Vãn Tình cô nương đã tắt thở qua đời. Tên quận thủ công tử kia vẫn không ngừng khiêu khích, nói cái gì mà suốt cả đêm Vãn Tình đều gọi tên Trương Thừa Viễn, cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn còn lẩm bẩm tên y.
Với tính khí của Trương đại nhân thì sao chịu đựng nổi chuyện này, y lập tức đá nát trứng... à nhầm, đá nát hạ bộ của đối phương ngay tại trận.
Phía quận thủ phủ hay tin, ngay trong đêm đã phái thành vệ quân đến bao vây Túy Xuân lâu. Chẳng biết bọn chúng điều động từ đâu ra ba vị tông sư, đánh cho Trương đại nhân một trận tơi bời, hiện tại người đã bị bắt giữ rồi.""Hạ quan đã phái người lấy danh nghĩa thiên hộ sở Thần Vũ vệ đi đòi người, nhưng lại bị người của quận thủ phủ đuổi cổ ra ngoài. Lúc này, huynh đệ đang tụ tập lại một chỗ, nói muốn kéo đến quận thủ phủ đòi người.
Hạ quan đành ở đây cản bọn họ lại, mọi chuyện đều chờ lệnh của đại nhân."
Lục Phàm liếc nhìn đám người của thiên hộ sở. Số lượng không nhiều, thoạt nhìn chỉ chừng hơn trăm người, đa phần là tổng kỳ, tiểu kỳ. Ngay cả mười hai tên bách hộ hôm qua bị Lục Uyển cắm đầu vào tường trồng như nhân sâm, lúc này dẫu cả người quấn đầy băng gạc vậy mà cũng có mặt.
Có thể thấy, khoan bàn đến năng lực của Trương Thừa Viễn ra sao, nhưng hắn quả thực rất trọng nghĩa khí. Nếu không, sau khi xảy ra chuyện, đã chẳng có nhiều người nguyện ý ra mặt vì hắn đến vậy.
"Quận thủ phủ một lúc có thể điều động ba vị tông sư sao?" Giọng Lục Phàm không lớn, nhưng Triệu Khiêm vẫn theo bản năng khom người thấp xuống một chút.
"Bản thân quận thủ phủ vốn có một vị Cổ khách khanh, từ hơn mười năm trước lão đã là tông sư. Cộng thêm việc gần đây có đại hội Hoa Sơn luận kiếm, cao thủ tông sư đổ về địa giới Thiệm Cam không hề ít.
Thiết nghĩ phía quận thủ hẳn đã phải bỏ ra một cái giá rất lớn để mua chuộc vài vị tông sư trên giang hồ ra tay."
Triệu Khiêm hạ giọng: "Phía quận thủ phủ truyền lời, nể mặt thiên hộ sở, bọn chúng có thể giữ lại cho Trương Thừa Viễn một mạng, nhưng yêu cầu đại nhân ngài - với tư cách là thiên hộ - phải đích thân tới bồi tội xin lỗi."
"Nể mặt thiên hộ sở? Lại còn bắt bản quan đích thân tới bồi tội xin lỗi?"
Lục Phàm lặp lại câu nói này, ngữ khí bình thản hệt như đang đọc một bản công văn. Hắn nhìn Triệu Khiêm, nhạt giọng hỏi: "Triệu đại nhân, ngươi thấy chuyện này là ngẫu nhiên, hay có kẻ đang âm thầm giở trò?"
Quá mức trùng hợp! Lục Phàm hôm qua vừa mới nhậm chức, ngay đêm đó phó thiên hộ đã xảy ra chuyện, đối phương còn chỉ đích danh bắt hắn - tân nhiệm thiên hộ - phải đến bồi tội.
Bồi tội xin lỗi cái quái gì, nói trắng ra là muốn ép Lục Phàm hắn đi bái mã đầu, muốn hắn phải nhận rõ xem trên mảnh đất Thiệm Cam này, ai mới là kẻ thực sự nắm quyền!
Triệu Khiêm do dự một lát, chạm phải ánh mắt bình tĩnh của Lục Phàm, gã cắn răng hạ giọng: "Hạ quan nghĩ, chuyện này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên."
Lục Phàm khẽ gật đầu: "Không phải ngẫu nhiên, vậy chính là cố tình kiếm chuyện."
"Kiếm chuyện thì tốt, bản quan lại rất thích những kẻ thích kiếm chuyện. Xem ra danh tiếng của bản quan ở Minh châu vẫn chưa truyền đến Tống châu nhỉ..."
Lục Phàm liếc mắt nhìn mười hai tên bách hộ đang quấn băng gạc kín mít kia: "Còn đánh được không?"
Hôm qua sau khi bị Lục Uyển thu thập một trận, đám người này nhìn Lục Phàm bằng ánh mắt đầy vẻ kính sợ. Nghe hắn hỏi vậy, tất cả lập tức đứng thẳng người, liên tục gật đầu tỏ thái độ.
"Đánh được!"
Lục Phàm gật đầu: "Con người ta không thích nói lời đao to búa lớn hay sáo rỗng. Ta chỉ biết một điều: kẻ nào dám giẫm lên đầu ta, ta sẽ vặt đầu cả nhà hắn xuống làm bóng mà đá!"
"Truyền lệnh!" Lục Phàm quát khẽ.
"Có hạ quan!"
"Điều động toàn bộ nhân thủ của chín đại bách hộ sở trực thuộc thiên hộ sở. Còn nữa, kéo hết mười hai khẩu hổ tôn pháo của thiên hộ sở ra đây cho bản quan!"
Triệu Khiêm đột ngột ngẩng phắt đầu lên, đôi môi run rẩy: "Đại nhân, hổ tôn pháo là thứ vũ khí hạng nặng chỉ dùng để bình định phản loạn và công thành. Trực tiếp điều động hổ tôn pháo, phía trấn phủ ty e là sẽ..."
"Ta bảo kéo ra!" Ánh mắt Lục Phàm quét tới, Triệu Khiêm chỉ cảm thấy ánh mắt kia sắc bén tựa đao quang, mọi lời định can ngăn đều nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Tuân lệnh!"
Triệu Khiêm vội vàng quay người rời đi, bắt đầu hạ lệnh điều động.
Gã nhìn ra được, Lục đại nhân đây là muốn mượn chuyện này để châm ngòi cho mồi lửa thứ hai kể từ khi nhậm chức.Ngọn lửa thứ nhất đốt ở nội bộ thiên hộ sở, ngọn lửa thứ hai lại thiêu thẳng đến quận thủ phủ. Thậm chí, ngay cả hỏa khí công thành cũng được điều động, đây rõ ràng là muốn dồn quận thủ phủ vào chỗ chết mà!
Trong lòng gã dâng lên cỗ bất an, chuyện này làm quá lớn rồi. Gã vốn chỉ là một lão già muốn an phận thủ thường, sống qua ngày chờ cáo lão hồi hương. Mắt thấy sắp được an hưởng tuổi già đến nơi, sao tự dưng lại vướng vào loại chuyện rắc rối này chứ?
Người ta đồn rằng Lục Phàm ở Minh châu có danh hiệu Lục Diêm Vương. Trước đó gã còn cảm thấy có chút khoa trương, cho rằng chỉ là tam sao thất bản, phóng đại lên mà thôi.
Nhưng bây giờ xem ra, gã cảm thấy lời đồn đại kia vẫn còn nhẹ nhàng chán.
Đây vốn là cuộc giao phong quyền lực giữa quận thủ phủ và thiên hộ sở, là sự tiếp nối của những màn đấu đá chốn quan trường. Quận thủ phủ muốn mượn cơ hội này để ép thiên hộ sở phải triệt để cúi đầu.
Thế nhưng vấn đề ở chỗ, có kẻ bình thường nào đấu đá quan trường mà lại vác thẳng đại pháo ra nã bao giờ?
