Logo
Chương 1209: Ngủ đông cũng chẳng thể nhàn được (1)

Lần này săn được khá nhiều, thùng xe máy cày chất kín mít, dân quân chỉ đành ngồi lên thành xe. Cũng may lúc đi trên thành xe đã buộc sẵn mấy tấm ván gỗ, ngồi xuống không đến mức lạnh cóng mông.

“Có ai không bắn trúng con nào không?” Đứng cạnh máy cày, Hứa Thành Quân xách con linh dương Mông Cổ mình săn được lên, lớn giọng hỏi.

Không ai lên tiếng.

Lần bắn cuối cùng này, vì đàn linh dương Mông Cổ tản ra khá rộng nên ai cũng có đủ thời gian ngắm chuẩn, thành ra những người trước đó chưa bắn trúng cuối cùng cũng đều có chiến lợi phẩm.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng