Logo
Chương 1210: Ngủ đông cũng chẳng thể nhàn được (2)

Mai phục chờ lợn rừng tới, trời còn chưa sáng, nhìn chỉ lờ mờ thôi, cũng chỉ có Long ca thị lực tốt mới bắn trúng được. Như tôi thì cũng bắn được đấy, nhưng bắn xong là không bò dậy nổi nữa, lạnh đến đóng băng cứng đờ.

Long ca bắn xong còn đuổi theo được. Hồi đó bắn trúng lợn rừng, nếu chỉ làm nó bị thương, anh ấy còn có thể đuổi theo bồi thêm phát nữa. Bắn xong thì lấy đâu ra Máy cày mà chở? Chỉ có thể kiếm một tấm bạt nhựa, kéo như xe trượt tuyết mà lôi về. Giữa đường mà tấm bạt nhựa rách thì chỉ còn cách cõng về...”Nhớ lại quãng thời gian khổ cực khi đó, Đào Đại Cường cũng thấy đầy một bụng chua xót.

Ai cũng bảo hắn theo đúng người, đúng là một người được nhờ cả họ, nhưng hắn cũng lăn lộn vất vả mới có được ngày hôm nay.

So với cái khổ hồi đó, chút chuyện trước mắt này có đáng gì đâu.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng