Bọn chúng cướp sạch hàng hóa, lột hết tiền bạc và giấy tờ tùy thân của bọn tôi. Đám người này biết bọn tôi còn phải nhập hàng mang về nước bán, tiền vốn đều để trong ngân hàng nên ép bọn tôi phải nôn tiền ra. Tôi với ông chủ kia thừa hiểu, chỉ cần xì tiền ra là cầm chắc cái chết, nên cắn răng nhất quyết không hé nửa lời."
Đái Kiến Quốc cảm thán: "Lúc ấy thú thực bọn tôi đều nghĩ, phen này coi như xong. Ở nơi đất khách quê người, tại cái chốn Almaty ấy lại chẳng quen biết ai, đào đâu ra người giúp đỡ.

