Bóng tối vô biên, cao đài sừng sững.
Nhìn cuốn thư tịch nguy nga trước mắt, trong lòng Vương Bình trăm mối ngổn ngang: "Hóa ra bàn tay vàng của ta phải đợi đến khi chết mới có thể kích hoạt, cũng chẳng thèm cho ta chút gợi ý nào."
Nếu nhắc sớm, chẳng phải ta đã chết sớm rồi sao?
Nhưng rất nhanh, hắn đã lộ vẻ cuồng hỷ.
Dù sao ở thế đạo này, không bật hack thì xuyên không làm gì? So với việc cảm thán, kiểm tra bàn tay vàng trước vẫn quan trọng hơn, đây mới là vốn liếng để an thân lập mệnh.
"Để ta xem thử..."
Vương Bình chậm rãi bước tới, ánh mắt rơi vào hàng chữ trên trang sách trước mặt, sau đó không thể dời đi được nữa. Một lượng lớn thông tin cưỡng chế rót thẳng vào não hải.
Đây là một trải nghiệm vô cùng kỳ diệu. Lượng thông tin tràn vào não bộ tự động được dung hợp, phân loại. Cảm giác giống như những kiến thức và tình báo này không hề xa lạ với hắn, dường như đã nắm giữ từ rất lâu về trước, chỉ là bị ép phải quên đi, nay chẳng qua là nhớ lại mà thôi.
"Hộc... hộc!"
Một lát sau, Vương Bình hai tay chống đất, thở dốc từng cơn. Mồ hôi từng giọt lăn dài trên trán, cảm xúc và ký ức mãnh liệt ùa về khiến hắn cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Nhưng cũng nhờ vậy, hắn đã nhớ ra mọi chuyện.
Nơi này chính là không gian bên trong 【Thái Bình kinh】, nói thẳng ra thì là nhà xác, vô cùng thích hợp với một "kẻ đã chết" trên một ý nghĩa nào đó như hắn.
Tóm lại, năng lực của cuốn kinh thư này là kết toán. Khi người sở hữu đích thân trải qua một 【sự kiện】 hội tụ đủ nhân tâm, khí vận và dân vọng, có thể dùng kinh thư thu dung thi thể của 【nhân vật chính trong sự kiện】, hóa thành 【kinh quyển】 để gia trì cho bản thân.
Ví dụ như 【Quyển một: vực ngoại thiên ma】 trước mắt này.
"Lấy việc ta xuyên không làm 【sự kiện】, từ đó chuyển hóa ra kinh quyển 【vực ngoại thiên ma】... Thế này là ta đã nuốt chửng luôn thi thể trước khi xuyên không của chính mình sao?"
Hiệu quả của kinh quyển được kết toán ra cũng cực kỳ tốt.
"Sau khi chết được hồi sinh một lần, thời gian hồi chiêu bảy ngày, lại còn có thể lựa chọn thế giới khác nhau... Nói vậy, nó thực chất chính là đầu sỏ gây ra việc ta xuyên không?"
Vương Bình chợt hiểu ra.
Nhìn vào hiệu quả, có lẽ hắn đã nhận được bàn tay vàng này từ lúc còn ở Trái Đất. Sau khi chết ngẫu nhiên xuyên không, thế nên mới tới cái chốn Đại Thuận rách nát này.
Vương Bình lập tức kích động.
Xuyên không đến nay đã hai mươi năm, sống nửa đời người tầm thường vô vi, không ai rõ hơn hắn, cái gọi là "xuyên không xong tất thành đại khí" hoàn toàn là nói nhảm.
Ở Trái Đất còn chẳng thể ngóc đầu lên nổi, dựa vào cái gì mà xuyên không một phát là có thể bay cao?
Nếu có thể quay về, ai lại muốn ở lại cái chốn rách nát này chứ.
Tuy bàn tay vàng đến muộn cuối cùng cũng được kích hoạt, có thể giúp hắn hồi sinh sau khi chết, nhưng thời gian hồi chiêu này lại khiến giá trị của việc hồi sinh giảm đi không ít.
"Bảy ngày? Đến lúc đó thì cháo cũng nguội mất rồi!"
"Hơn nữa một lần sao mà đủ dùng, phải một trăm lần mới tàm tạm. Nếu sau khi hồi sinh có thể quay ngược thời gian thì càng tốt... không gian thao tác sẽ lớn hơn nhiều."
"Cho dù không có cái này, cho ta một cái dấu cộng thêm điểm cũng được mà."
Vương Bình lầm bầm oán thán một hồi, ánh mắt mới nhìn chằm chằm vào 【Thái Bình kinh】 trước mặt, đọc từng câu từng chữ trong kinh quyển 【vực ngoại thiên ma】.
"... Không có Trái Đất sao." Vương Bình thở dài một tiếng.
Trong cơ chế của 【vực ngoại thiên ma】, Trái Đất dường như không được tính là "thế giới hắn từng đi qua", cho nên lựa chọn hiện tại của hắn thực ra vô cùng hạn chế."Chỉ đành đánh cược một phen, ngẫu nhiên xuyên không đến thế giới mới vậy."
Nghĩ đến đây, sắc mặt Vương Bình thoắt cái khó coi: "Nếu vận may mỉm cười, ta có thể xuyên không đến một thế giới an toàn, núp bóng sống qua bảy ngày, chờ thời gian hồi chiêu kết thúc."
Còn nếu đen đủi, rơi thẳng xuống chiến trường hay vùng thiên tai nào đó, thì đúng là vừa đáp đất đã chầu trời.
Phải giao phó tính mạng cho vận may rủi, Vương Bình cực kỳ chán ghét điều này.
Đương nhiên, vẫn còn một lựa chọn khác, đó là sau khi hồi sinh sẽ ở lại Đại Thuận vương triều. Thế nhưng làm vậy lại nảy sinh một vấn đề không thể tránh khỏi:
"Ta vừa mới chết, có trời mới biết cái cơ chế này hồi sinh người ta kiểu gì? Nhỡ đâu hồi sinh ngay tại chỗ, chẳng phải sẽ đụng mặt đám quan binh vừa giết ta sao?"
"Phù..."
Vương Bình trút ra một hơi dài, cuối cùng cắn răng bước tới trước cuốn thư tịch nguy nga, nhìn về phía 【Quyển một: vực ngoại thiên ma】, bên trên hiện lên hai hàng chữ:
【Tạc phá hồng mông, khai tổ khiếu dĩ thông huyền tẫn】
【Quang sinh hư thất, tẩu thử môn khả nhập động thiên】
Kim quang lấp lánh, những dòng văn tự tựa long chương phượng triện cứ thế xếp thành hai hàng tả hữu, cuối cùng hóa thành một cánh cổng đồ sộ, như đang mời gọi hắn bước vào trong.
"...Mẹ kiếp."
Vương Bình cắn răng dậm chân, đi tới đi lui tại chỗ suốt nửa giờ đồng hồ, cho đến khi bụng réo lên vì đói, rốt cuộc mới hạ quyết tâm.
Hết cách rồi, cái "nhà xác" này rõ ràng đâu có bao cơm.
Cứ tiếp tục thế này, không chết đói ở đây thì cũng phải đánh cược bản thân sẽ không chầu trời ngay khi vừa đáp đất. Thế nên, Vương Bình nhanh chóng gạt bỏ sự đắn đo vô nghĩa này.
"...Liều thôi!"
Vương Bình sải bước tiến lên, đẩy cửa bước vào.
Khoảnh khắc tiếp theo, ánh hào quang màu vàng kim nhanh chóng nhấn chìm tầm mắt Vương Bình, cảm giác giống như có một bàn tay dịu dàng khẽ vuốt ve, lại tựa như cơn gió nhẹ mơn man thổi qua.
Ngay sau đó, một cảm giác khó tả quét qua toàn thân hắn, hệt như đang ngâm mình trong suối nước nóng. Sự ấm áp dễ chịu khiến người ta không tự chủ được mà đắm say. Đồng thời, âm thanh, xúc giác cùng ngũ quan bẩm sinh cũng lần lượt rời bỏ hắn, tựa như được quay trở lại thuở còn nằm trong bụng mẹ.
Không biết đã qua bao lâu, hắn mới bỗng nhiên giật mình bừng tỉnh.
Trước mắt vẫn là một mảnh mờ mịt, chỉ thấy kim quang lấp lánh, mông lung và hư ảo. Thế nhưng trong cơn mơ hồ, hắn lại nghe thấy có tiếng người vang lên từ khoảng cách cực gần:
"Gần đây trong môn phái xảy ra một chuyện lớn, ngươi nghe nói chưa?"
