Trong sân Tể tướng phủ, con thần ưng vừa rồi còn ngông nghênh hống hách ở hoàng cung, lúc này lại đang ngoan ngoãn đứng trước mặt Hứa Ninh, cúi đầu nghe giáo huấn.
"Ngươi nói xem, khiêm tốn một chút không được sao? Giờ thì hay rồi, cả Đại Huyễn quốc đều biết hết cả!" Vẻ mặt Hứa Ninh tràn đầy thất vọng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Oanh Oanh Quái bày ra bộ dạng biết lỗi, đứng im thin thít không dám ho he.
"Không nói gì à? Không nói ta cũng không tha cho ngươi đâu! Ngươi có biết không? Sự xuất hiện của ngươi rất có thể đã kinh động đến tu tiên giả, chúng ta phải chuẩn bị cao chạy xa bay thôi!" Hứa Ninh thở dài.

