Logo
Chương 16: Trời sinh Thánh Nhân có lời: Trời che mà không trọn vẹn, há nhân lực có thể bù đắp sao?

"Chia con người thành bốn hạng?"

"Kẻ cuồng vọng!"

Nghe vậy, những người có mặt ở đây, không chỉ thế hệ dị nhân trẻ tuổi mà ngay cả không ít bậc tiền bối cũng cảm thấy Phùng Diệu này đã mắc chứng thất tâm phong.

Đến cả bậc thánh hiền thuở xưa cũng chỉ dám dựa vào sự lĩnh ngộ "Đạo" của mỗi người để phân ra thượng sĩ, trung sĩ, hạ sĩ. Vậy mà Phùng Diệu này lại dám chia con người thành bốn hạng!

Thế nhưng Giang Lưu lại biết rõ, cái gọi là bốn hạng người này quả thực có thể tương ứng với hạ sĩ, trung sĩ và thượng sĩ.

Thượng sĩ nghe Đạo, siêng năng làm theo——

Chẳng phải chính là hạng người thứ tư có thuật có đạo sao?

Trung sĩ nghe Đạo, nửa tin nửa ngờ——

Chính là hạng người thứ ba, có thuật có đạo nhưng lại không biết phải đi con đường "Đạo" ấy như thế nào.

Hạ sĩ nghe Đạo, cười lớn, không cười thì không đủ để gọi là Đạo——

Đây chính là hạng người thứ nhất và thứ hai theo lời Phùng Diệu. Chúng sinh muôn màu, có thuật không đạo. Kẻ trước mặc cho dòng đời xô đẩy, kẻ sau lại buông thả bản lĩnh của chính mình, xét cho cùng cũng chỉ là một hình thức nước chảy bèo trôi.

Có thể nói, đây chính là cách Phùng Diệu mổ xẻ và định nghĩa lại một câu trong chương bốn mươi mốt của "Đạo đức kinh".

"Ngươi thấy Toàn Tính thuộc hạng người thứ mấy trong định nghĩa của ngươi?" Giang Lưu hỏi.

"Hạng thứ ba."

Lúc này Phùng Diệu chưa gia nhập Toàn Tính, nhưng cũng từng tìm hiểu qua hành sự của tổ chức này. Hắn cho rằng Toàn Tính là một đám người có thuật, cũng biết bản thân nên có một cái "Đạo", nhưng lại không biết phải đi thế nào nên đâm ra lầm đường lạc lối.

"Ha ha, tên này thú vị thật!"

Phía Hỏa Đức tông, một thiếu niên mặc áo đỏ, đầu búi hai chỏm tóc vểnh ngược ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Ngươi đọc sách đến ngu người rồi à, muốn làm thánh nhân sao? Lại còn nghĩ đến chuyện đi giáo hóa yêu nhân cơ đấy!"

Cốp!

Lời vừa dứt, hắn đã bị Chu chưởng môn của Hỏa Đức tông gõ mạnh một cái lên đầu, mắng: "Phong Bình, đừng có ăn nói lung tung!"

Quả thực.

Lý niệm kia của Phùng Diệu có thể nói là kinh thế hãi tục. Nhưng dám đưa ra lý niệm như vậy, chứng tỏ đối phương hiển nhiên cho rằng bản thân có năng lực và cũng có ý định đó.

Bất luận thành hay bại, ít nhất những người tu hành như bọn họ cũng nên dành cho hắn một phần kính ý.

Trương Tĩnh Thanh cũng có suy nghĩ tương tự. Lão chỉ không cho rằng Phùng Diệu có thể thành công, hơn nữa rất có khả năng còn vì thế mà đánh mất chính mình. Suy cho cùng lòng người phức tạp, sao có thể thật sự chia rạch ròi thành bốn hạng người này?

Tả Nhược Đồng thì nhíu chặt mày, lão không hề đồng tình với ý tưởng chia con người thành bốn hạng của Phùng Diệu.

Như thế này có hơi ngạo mạn rồi.

Nghe câu trả lời của Phùng Diệu, Giang Lưu lại lắc đầu: "Nếu theo cách phân chia của ngươi, Toàn Tính không phải là nơi tụ tập của cái gọi là hạng người thứ ba đâu."

"Vậy là hạng thứ mấy?"

Phùng Diệu nổi lên hứng thú.

"Toàn Tính là kẻ phá bĩnh của giới dị nhân, nhưng người trong đó, có kẻ xuất thân từ danh môn đại phái, cũng có kẻ là tán tu..."

Nghe đến đây, sắc mặt của không ít người thuộc các môn phái đang có mặt đều đen lại.

Dù sao lời Giang Lưu nói cũng là sự thật, trong môn phái, gia tộc của bọn họ, từ xưa đến nay đều từng có những kẻ lầm đường lạc lối.

"...Những kẻ xuất thân từ đại phái lại gia nhập Toàn Tính, sao có thể không biết hành vi của bản thân là đi vào nẻo tà? Nhưng bọn họ vẫn tuân theo cái Đạo mà chính mình nhận định, trở thành người của Toàn Tính. Đây chính là hạng người thứ tư, có thuật có đạo, chỉ là Đạo của họ khác với người thường mà thôi.""Hạng người thứ ba, có thuật, cũng biết bản thân nên có một cái 'Đạo', nhưng lại không biết phải đi thế nào. Hạng người này quả thực có tồn tại trong Toàn Tính, nhưng đâu chỉ riêng Toàn Tính mới có. Các đại phái, đại tộc có mặt ở đây, môn phái nào lại chẳng có vài đệ tử như vậy? Thậm chí có kẻ cứ thế sống hết một đời, cũng chẳng thấy lầm đường lạc lối."

"Hạng thứ hai, có thuật không đạo. Theo cách phân chia này, chín phần chín giới dị nhân đều thuộc hạng này, hiển nhiên bao gồm cả Toàn Tính. Phần lớn người trong Toàn Tính đều không biết bản thân muốn làm gì, mặc cho năng lực buông thả, ví như lão cha này của ta."

Vương Diệu Tổ nghe vậy liền không chịu để yên, mắng to: "Có đứa con nào bôi tro trát trấu vào mặt lão tử như ngươi không hả? Dù nói thế nào đi nữa, lúc này ta cũng là kẻ có thuật có đạo!"

Giang Lưu liếc lão một cái, không thèm để ý, chỉ tiếp tục nói với Phùng Diệu: "Toàn Tính là kẻ quấy rối giới dị nhân, nhưng phóng mắt nhìn khắp đại địa Thần Châu, các môn các phái trong giới dị nhân đều phải thích ứng theo dòng chảy lịch sử, Toàn Tính cũng không ngoại lệ. Mà nước chảy bèo trôi, chính là một trong những đặc điểm của chúng sinh muôn màu - hạng người thứ nhất theo lời ngươi nói."

Phùng Diệu nhíu chặt mày.

Hắn thừa nhận lời Giang Lưu nói rất có lý, nhưng bản thân cũng là kẻ tâm trí kiên định, tuyệt đối không vì dăm ba câu nói mà trở nên mê mang, bèn chất vấn: "Vậy ngươi nghĩ con người phải phân chia thế nào mới là hoàn mỹ?"

"Hoàn mỹ? Ha ha! Ngươi chưa từng nghe một vị trời sinh Thánh Nhân nào đó từng nói: Trời đất vốn không vẹn toàn, há sức người có thể bù đắp được sao?"

Giang Lưu giơ một ngón tay lên, cười ung dung nói: "Ta đâu phải trời sinh Thánh Nhân, chỉ là một hạt cát giữa chúng sinh muôn màu, sao dám tự tiện phân chia con người thành từng loại? Như Khổng lão kia, cũng chỉ được người đời tôn kính gọi một tiếng Phu tử mà thôi! Ngươi và ta, chung quy cũng chỉ là phàm phu tục tử!"

"Ý ngươi là, cứ để Toàn Tính tiếp tục sống hồ đồ như vậy sao?"

Trong lòng Phùng Diệu không còn nghi ngờ, tin chắc Giang Lưu quả thực rất hiểu mình. Chẳng qua, Giang Lưu không đồng tình với suy nghĩ của hắn, hơn nữa còn cho rằng hắn không cần phải tốn công phí sức đi dẫn dắt Toàn Tính nữa.

Nhưng hắn là kẻ có thuật có đạo, sao có thể dễ dàng bỏ cuộc?

"Hồ đồ? Mê mang? Thế cũng chưa hẳn là chuyện xấu, suy cho cùng——"

Giang Lưu lại giơ thêm một ngón tay: "Trong sự mê mang, ắt có luân lý!"

Dứt lời, Giang Lưu trầm ngâm một lát, sắp xếp lại câu chữ rồi tiếp tục: "Đây chính là tâm đắc ta rút ra được kể từ khi tu luyện đến nay, theo gia sư du ngoạn khắp chốn, ngắm nhìn phong tục các nơi, nếm trải nhân tình ấm lạnh, thế thái vần xoay. Lại thêm việc thường xuyên lén đến các học đường học chữ đọc sách, tìm hiểu sự hưng suy thay triều đổi đại trong lịch sử mà đúc kết thành."

Mê mang?

Hồ đồ?

Đây vốn chẳng phải là vấn đề. Ngược lại, nếu cứ như Phùng Diệu, đi dẫn dắt giống hệt trong nguyên tác, khiến cho những kẻ có thuật, biết đến "Đạo" nhưng không biết phải đi thế nào trong Toàn Tính thức tỉnh, thì e rằng sẽ khéo quá hóa vụng, dẫn đến hậu quả không thể vãn hồi.

Nhưng nếu Phùng Diệu dễ dàng tin lời Giang Lưu thì hắn đã chẳng phải là Vô Căn Sinh. Hắn bật cười ha hả: "Thôi được, ngươi nói đúng, nhưng ta vẫn phải đi thực hành cái Đạo của mình. Có điều ngươi cũng là một kẻ thú vị, hy vọng sau này chúng ta vẫn có cơ hội ngồi lại đàm đạo cùng nhau."

"Sẽ có cơ hội thôi."

"Ngươi có việc gì muốn làm không?" Phùng Diệu hỏi.

"Lâu dài, hay trước mắt?"

"Lâu dài."

"Tu luyện thành tiên có tính không?"

"..."

Phùng Diệu cứng họng, sau đó lắc đầu nói: "Mục tiêu trên con đường tu hành, thảy đều không tính."

"Vậy thì chưa xác định được."

Nghe Giang Lưu nói vậy, Phùng Diệu hơi ngẩn người, cười nói: "Xem ra ngươi chính là hạng người thứ ba trong cách phân chia của ta rồi. Sau khi chuyện này kết thúc, có muốn cùng ta đi ngao du bốn phương không? Biết đâu ta lại giúp ngươi tìm được 'Đạo' đấy.""Đừng lấy ta ra làm vật thí nghiệm."

Ánh mắt Giang Lưu thoáng hiện vẻ cảnh giác, sau đó lại thở dài, nói: "Nếu gia sư thực sự không qua khỏi kiếp nạn này, vậy thì sau khi mãn tang, ta sẽ đi ngao du khắp non sông gấm vóc Thần Châu một chuyến—"

[Nhắc mới nhớ, ở kiếp trước, ngoài việc phải bôn ba nhiều nơi để đi học, thì sau khi tốt nghiệp và tìm được công việc ổn định, hình như ta chưa từng bước chân ra khỏi tỉnh bao giờ?]

"Khốn kiếp! Ngươi mong lão tử chết sớm đến thế sao?" Vương Diệu Tổ nghe thấy hai chữ "mãn tang" thì tức muốn hộc máu, chửi ầm lên với Giang Lưu.

"Yên tâm đi, không chết được đâu!"

Nói đoạn, Giang Lưu ngẩng đầu nhìn sáu người vừa bước ra từ đám đông. Một nam tử trung niên cùng năm thanh niên, tất cả đều nhìn Quỷ Thủ Vương bằng ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.

"Quỷ Thủ Vương, Cơ Vân xã ta và ngươi tuy có chút ân oán, nhưng chưa đến mức phải lấy mạng nhau. Có điều, thủ đoạn ngươi dùng để sỉ nhục Cơ Vân xã năm xưa quả thực đã khiến bổn phái phải chịu nỗi nhục nhã ê chề."

Chưởng môn Cơ Vân xã lên tiếng: "Bắt một 'lão nhân gia' như ngươi dập đầu tạ lỗi với ta trước mặt bao nhiêu người ở đây, chính ta cũng thấy khó coi.

Thế này đi, ngươi lấy một chọi năm, đấu với năm đệ tử này của Cơ Vân xã một trận. Bất luận thắng thua, chỉ cần không ai mất mạng, ân oán giữa ngươi và Cơ Vân xã ta coi như xí xóa từ đây.

Sau này nếu ngươi muốn đến chỗ ta uống trà, ta cũng sẵn sàng quét tước sảnh đường nghênh đón.

Ngươi thấy thế nào?"