Yêu cầu của chưởng môn Cơ Vân xã, Quỷ Thủ Vương đương nhiên không có lý do gì để từ chối. Chỉ là lão vừa định đứng dậy, lại bị Giang Lưu ấn xuống.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Giang Lưu đứng dậy, chắp tay hướng về phía chưởng môn Cơ Vân xã nói: "Tục ngữ có câu, cha nợ con trả là đạo lý hiển nhiên. Gia sư nuôi ta khôn lớn, lại truyền thụ võ nghệ, nay người tuổi tác đã cao, ta làm phận nam nhi, đương nhiên phải đứng ra gánh vác."
"Tiểu tử nhà ngươi xem ra cũng có chút hiếu tâm, thật không biết Quỷ Thủ Vương nuôi dạy kiểu gì mà được như vậy."
Về phần Giang Lưu, môn trưởng Cơ Vân xã trước đó cũng đã tìm hiểu đôi chút, biết hắn là một thiếu niên không tồi. Thêm nữa, ân oán giữa Quỷ Thủ Vương và Cơ Vân xã quả thực chưa đến mức phải lấy mạng lão, thế nên ông ta liền đồng ý: "Cũng được, đã như vậy thì để ngươi gánh vác."
"Tiểu tử thối, ngươi làm cái gì vậy?"
Quỷ Thủ Vương túm lấy cổ áo Giang Lưu, hung hăng mắng mỏ.
"Không phải đã nói rồi sao? Cha nợ con trả, là đạo lý hiển nhiên."
Giang Lưu cười hì hì.
Với bộ xương cốt già nua ở độ tuổi này của Quỷ Thủ Vương, nếu đứng im chịu trận để người ta đấm đá túi bụi mà không đánh trả, chắc chắn sẽ mất mạng.
Chỉ có Giang Lưu đứng ra chịu thay, mới có thể giúp Quỷ Thủ Vương sống sót qua bảy ngày tới.
Hơn nữa, Giang Lưu còn thầm cảm thấy may mắn vì lúc này không phải là thế kỷ hai mươi mốt, bằng không cái gọi là "cha nợ con trả", dưới quy tắc của Na Đô Thông cùng các giá trị quan hiện đại, muốn thực hiện được e là hơi khó khăn.
Dám làm như vậy, cũng là vì Giang Lưu rất tự tin vào tiên thiên dị năng của bản thân.
Tâm viên, ý mã, một hỏa một thủy, trong lúc hai luồng khí luân chuyển có thể giúp hắn điều hòa dòng khí trong cơ thể, tương tự như thủ đoạn tiên thiên của Phùng Diệu: thần minh linh.
Có điều, Giang Lưu lại dùng nó để điều hòa khí tức của bản thân, chứ không phải áp dụng lên người khác.
Song nếu thực sự dùng để đối phó với người khác——
Hắn cũng từng thử qua, thành công phá vỡ được lớp phòng ngự của tên hoành luyện thuộc Toàn Tính kia. Ước chừng đối với những người khác cũng sẽ có hiệu quả, dù sao thủy hỏa nhị khí, một âm một dương, luân chuyển qua lại tự khắc có thể đưa dị năng của kẻ khác trở về trạng thái nguyên bản vô hại nhất.
Hắn thay Vương Diệu Tổ ra mặt, một phần cũng là để thử nghiệm năng lực sau khi sắc phong tâm viên, ý mã.
Ngoài ra, Giang Lưu dám thay Vương Diệu Tổ chịu đòn mà không sợ bị đánh chết, cũng bởi vì trong mười hai ngày qua, mọi người ở đây đều đã nắm được đại khái lai lịch của hắn.
Hành động thay cha chịu phạt của hắn vô cùng phù hợp với "hiếu đạo" của thời đại này, người ngoài nhìn vào cũng chẳng thể bắt bẻ được gì.
Vả lại, Vương Diệu Tổ tuy không ngừng làm những việc ác nhỏ nhặt, gián tiếp gây ra không ít tai họa, nhưng nếu thật sự định tội thì tội vẫn chưa đáng chết, cùng lắm chỉ là tàn phế tay chân mà thôi.
Có điều với độ tuổi của Vương Diệu Tổ, nếu thật sự bị đánh đến gãy tay đứt chân, cho dù được chữa trị kịp thời, e rằng cũng khó lòng sống nổi qua một tháng.
Nhưng nếu hắn thay cha chịu phạt thì kết cục lại khác——
Những người có mặt ở đây đều là danh môn chính phái, Trương Tĩnh Thanh của Long Hổ sơn, Tả Nhược Đồng của Tam Y môn cũng đang ngồi đó. Cho dù có kẻ thực sự muốn hạ độc thủ, thì cũng phải tự cân nhắc đến danh tiếng của bản thân giữa các thế lực chính đạo trong giới dị nhân.
Nói tóm lại.
Giang Lưu đang đánh cược, cược rằng phần lớn dị nhân chính đạo có mặt ở đây đều muốn tận mắt chứng kiến toàn bộ thực lực của hắn!
Trước đó, khi đối mặt với người của Toàn Tính, Giang Lưu mới chỉ để lộ ra một góc băng sơn thực lực của mình, mục đích chính là khơi gợi sự tò mò của tuyệt đại đa số dị nhân tại hiện trường.
Mà từ mười hai ngày trước, tức là lúc vừa mới đặt chân đến Nghênh Hạc lâu, Tả Nhược Đồng cũng đã bày tỏ ý định muốn nhận hắn làm quan môn đệ tử. Chuyện này lúc này đã truyền đến tai tất cả các thế lực chính đạo có mặt tại đây.Do đó, theo Giang Lưu tính toán, trong buổi lễ rút khỏi Toàn Tính do Quỷ Thủ Vương khởi xướng này, chỉ cần hắn đứng ra thay cha chịu phạt, các thế lực chính đạo có mặt tại đây ắt hẳn sẽ thuận nước đẩy thuyền, biến nó thành một đại hội giao lưu, tỷ thí giữa đệ tử thế hệ trẻ.
Dù vậy, suy cho cùng, nguyên nhân chính vẫn là vì Quỷ Thủ Vương tuy mang danh người của Toàn Tính, nhưng cũng chỉ là đạo tặc trộm cắp tiền tài chứ không hề đả thương tính mạng người khác. Ngay cả Tả môn trưởng của Tam Y môn là Tả Nhược Đồng cũng bằng lòng cho lão ba cơ hội.
Hơn nữa, Giang Lưu lại nhận được sự công nhận của Tả Nhược Đồng, khiến lão nảy sinh lòng mến tài.
Nếu đổi lại là một thành viên Toàn Tính táng tận lương tâm khác, cho dù Giang Lưu vẫn muốn thay cha chịu phạt, lại còn tính toán thấu đáo tâm lý của nhân sĩ chính đạo đi chăng nữa, thì người ta cũng chẳng thèm nể mặt. Đáng chặt tay chân thì cứ chặt tay chân, tuyệt đối không một ai đứng ra nói đỡ cho hắn.
Lúc này, tình hình quả thực diễn ra đúng như Giang Lưu dự liệu.
Đám người Cơ Vân xã bước ra đầu tiên vốn chẳng mấy bận tâm đến Quỷ Thủ Vương. Vừa nghe Giang Lưu muốn thay cha chịu phạt, bọn họ không hề do dự lấy nửa khắc, lập tức đồng ý ngay.
"Tả môn trưởng, ngài nói đúng, tiểu tử này quả thực rất có gan."
Trương Tĩnh Thanh hơi trầm ngâm, lập tức đoán ra được đại khái suy tính của Giang Lưu, bèn cười ha hả nói: "Tâm tư thất khiếu linh lung này, dùng thật tuyệt diệu!"
"Hừ, nếu hắn không có thực lực, không phải thật lòng hiếu thảo mà chỉ đơn thuần muốn Quỷ Thủ Vương khỏi bị đánh chết, thì người ta đâu dễ dàng để hắn toại nguyện."
Giang Lưu vốn chẳng phải đệ tử của Tả Nhược Đồng, nhưng lời này của lão thốt ra lại cứ như thể Giang Lưu đã là người một nhà, ngoài miệng thì chê bai, nhưng thâm tâm lại đang khen ngợi.
Điều này khiến Trương Tĩnh Thanh có chút cạn lời.
"Sư phụ, đồ nhi lên sân được chưa?" Trương Chi Duy xoa tay hầm hè, nôn nóng muốn thử.
"Lên cái rắm!"
Trương Tĩnh Thanh vỗ bốp vào gáy hắn một cái, giáo huấn: "Long Hổ sơn chúng ta và Quỷ Thủ Vương kia có ân oán gì đâu! Lần này xuống núi chỉ là để làm chứng! Thuận tiện dẫn ngươi đi mở mang tầm mắt, kiến thức hào kiệt thiên hạ, miễn cho ngươi thói coi trời bằng vung!"
Trương Chi Duy mím môi không đáp, đưa mắt nhìn về phía giữa sân. Lúc này, trong mắt hắn chỉ có mỗi bóng dáng Giang Lưu đang bị Quỷ Thủ Vương xách cổ áo kia——
Trong số những người có mặt ở đây, ngoại trừ môn trưởng của các đại môn phái, cũng chỉ có Giang Lưu mới lọt vào mắt hắn!
Về phần Giang Lưu, hắn lại cười hì hì nói: "Lão cha, thả ta xuống đi, ta còn phải tỷ thí với mấy vị đại ca đại tỷ của Cơ Vân xã nữa. Chờ khi nào gặp phải kẻ tàn nhẫn nằng nặc đòi chặt tay chân của người, ta lại nhường người lên."
"Cút đi!"
Quỷ Thủ Vương mắng một tiếng, buông tay ra nhưng vẫn không quên cảnh cáo: "Nếu thật sự gặp phải kẻ muốn chặt tay chân ta, ngươi mà dám vác tay chân mình ra đền mạng, mẹ kiếp, ta lập tức tự cứa cổ mình luôn! Chết là hết chuyện!"
"Người đừng có làm bừa!"
Giang Lưu sợ thật sự. Dù sao Quỷ Thủ Vương cũng biết dùng đảo chuyển bát phương, nếu lão tự vặn gãy cổ mình, vậy hắn chẳng phải là uổng công vô ích sao.
Sau khi trấn an Vương Diệu Tổ xong xuôi.
Giang Lưu chỉnh lại cổ áo, hướng về phía năm vị đệ tử Cơ Vân xã chắp tay nói: "Năm vị đại ca, đại tỷ, tại hạ Giang Lưu, gia sư là Quỷ Thủ Vương. Hôm nay đứng ra thay cha chịu phạt, xin mời!"
"Cơ Vân xã, Lục Nhiệm Gia."
"Cơ Vân xã, Tiêu Bính Nghĩa."
"Cơ Vân xã, Phỉ Đồ Đình."
"Cơ Vân xã, Long Đào Bính."
"Cơ Vân xã, Nhậm Giai Đình."
Năm người, ba nam hai nữ, lần lượt xưng danh hiệu.
Đối với cổ thải hí pháp của Trung Hoa, Giang Lưu cũng có đôi chút hiểu biết. Giống như vu hích, môn này cũng bắt nguồn từ vu thuật thượng cổ, chỉ là đi theo một hướng khác, trải qua quá trình phát triển lâu dài mà dần rũ bỏ đi màu sắc thần bí.Về đường lối tu luyện, họ thiên về thủ pháp linh hoạt;
Còn về hình thức, lại chú trọng việc mượn dùng đạo cụ.
Trong năm người này——
Bên hông Lục Nhiệm Gia giắt một chiếc mặt nạ biến diện, môn hí pháp gã sử dụng ắt hẳn liên quan đến thuật biến diện;
Tiêu Bính Nghĩa tướng mạo bình thường, thể hình không có gì nổi bật, trên người cũng chẳng mang theo đạo cụ đặc trưng nào, tạm thời chưa thể nhìn thấu;
Phỉ Đồ Đình là nữ tử, dáng người yểu điệu, bên hông giắt sáu thanh phi đao, hẳn là biết chút nhu kỹ, thân pháp chắc chắn không tồi, hơn nữa rất có thể còn biết thuật ngự vật;
Long Đào Bính đang tung hứng ba viên thiết hoàn trên tay, hẳn là ngón "nê hoàn" trong giới hí pháp. Ở Cơ Vân xã, đây vốn chỉ là thủ đoạn cơ bản, nhưng nếu gã đã được chưởng môn đích thân cử ra, xem chừng thủ pháp của tên Long Đào Bính này ắt phải vô cùng linh hoạt.
Người cuối cùng là Nhậm Giai Đình, trên tay nâng một con khỉ nhỏ gấp bằng giấy, chắc hẳn là môn chỉ nhân hí pháp!
