Luyện khí sĩ Tấn Tâm An và đại chân nhân Ngô Linh Tố vẫn chưa rời khỏi tòa tiểu lâu kia. Ngô Linh Tố tuy dựa vào thủ đoạn bàng môn mà kiếm được cái danh hoạt thần tiên, nhưng bản thân có bao nhiêu cân lượng, hắn tự biết rất rõ. Hắn chưa từng vì chuyện lăn lộn thuận buồm xuôi gió ở Thái An thành mà đắc ý quên hình. Điều này chẳng phải do định lực của Ngô Linh Tố cao thâm gì, mà thực ra là bởi trong nhà có con sư tử hà đông kia ngày đêm giám sát, mỗi lần hắn chưa kịp chí đắc ý mãn thì đã bị dội ngay gáo nước lạnh, muốn không tỉnh táo cũng khó. Phải biết rằng, mỗi dịp tống cựu nghênh tân, những lá chu phù lục dán trên đại môn hoàng cung đều là thủ bút của mụ đàn bà kia, Ngô Linh Tố hắn chẳng qua chỉ làm bộ làm tịch móc từ trong tay áo ra dán lên mà thôi. Lúc này, Ngô Linh Tố vừa nghĩ đến yêu cầu mà mụ ta đưa ra cách đây không lâu, toàn thân liền không kìm được mà run lẩy bẩy, mồ hôi đầm đìa. Chẳng lẽ thật sự phải làm gia nô hai họ? Nói cho đúng thì cũng chẳng phải hai họ, kỳ thực đều cùng một họ cả. Nhưng cuộc huynh đệ tương tàn trong nhà đế vương, mức độ máu tanh còn kinh khủng hơn cả những cuộc đảng tranh khuynh loát nơi miếu đường. Nếu có thể bảo đảm hương hỏa Ngô gia phú quý miên trường, bảo đảm độc tử Ngô Sĩ Trinh có thể thế tập võng thế tước hiệu vũ y khanh tướng, thì cũng đành. Nhưng nếu làm theo lời mụ ta, phú quý tới tay tuy không nhỏ, nhưng hung hiểm lại càng lớn hơn.

